DU LỊCH 

Liên kết vùng Nam Trung bộ chưa hiệu quả: Nguyên nhân do đâu?

Rate this post

Kết luận quả khiêm tốn

Khu vực Nam Trung Bộ gồm 4 tỉnh: Phú Yên, Khánh Hòa, Ninh Thuận, Bình Thuận. Khu vực có quần đảo Trường Sa và thềm lục địa rộng lớn, có ý nghĩa chiến lược về an ninh quốc phòng; có nhiều eo biển, cửa sông, vũng, vịnh thuận lợi cho phát triển kinh tế biển, du lịch và giao thông vận tải; có điều kiện giao thông thuận lợi; Tài nguyên khoáng sản khá dồi dào.

Liên kết vùng Nam Trung bộ chưa hiệu quả: Nguyên nhân do đâu?  - Ảnh 1.

Qua 18 năm thực hiện Nghị quyết 39-NQ / TW và các nghị quyết về sự phát triển của từng địa phương, kinh tế các vùng tiểu vùng Nam Trung bộ đã có nhiều tiến bộ, tuy nhiên, kết quả hợp tác, liên kết giữa các địa phương vẫn còn nhiều hạn chế, khiêm tốn. kết quả (Ảnh minh họa: Phát triển điện gió và điện mặt trời tỉnh Ninh Thuận)

Thực hiện Nghị quyết 39-NQ / TW của Bộ Chính trị, các tỉnh Nam Trung bộ đã triển khai các hoạt động thúc đẩy liên kết, phát triển tiểu vùng và vùng Duyên hải miền Trung.

Tuy nhiên, sau 18 năm triển khai, kết quả đạt được còn rất khiêm tốn.

Việc liên kết trong xây dựng chiến lược và quy hoạch phát triển các lĩnh vực hiện mới chỉ được thực hiện thông qua các hội nghị của ngành. Theo nghiên cứu của Viện Kinh tế – xã hội miền Trung, việc lồng ghép liên kết phát triển vào chiến lược phát triển kinh tế – xã hội của các địa phương trong tiểu vùng còn mờ nhạt và chưa được cụ thể hóa. Sự kết nối mới chỉ dừng lại ở mức độ cam kết, thống nhất giữa lãnh đạo địa phương. Phạm vi liên kết còn hẹp, các lĩnh vực liên kết còn đơn điệu, thiếu bền vững.

Kết quả bước đầu thu hút đầu tư của vùng cũng cho thấy có sự liên kết, phân bố các lĩnh vực thu hút đầu tư phù hợp với đặc điểm, lợi thế của từng địa phương. Tuy nhiên, quy mô và tốc độ thu hút vốn đầu tư phát triển giữa các địa phương trong tiểu vùng cũng có sự khác biệt. Trong đó, Ninh Thuận nổi trội với tốc độ tăng trưởng thu hút đầu tư nhanh nhất, bình quân giai đoạn 2017-2021 đạt 41,8% / năm. Tỷ trọng vốn đầu tư của tỉnh Ninh Thuận trong tổng vốn đầu tư của tiểu vùng sẽ tăng từ 8,42% năm 2017 lên 18,65% năm 2021. Trong vùng, chỉ có Phú Yên có quy mô vốn đầu tư thấp nhất với 18,9 nghìn tỷ đồng. VND, chiếm 13,62% toàn vùng. Ninh Thuận và Khánh Hòa thu hút nhiều vốn FDI hơn Phú Yên và Bình Thuận.

Liên kết đào tạo và phát triển nguồn nhân lực trong Tiểu vùng chủ yếu được thực hiện trên hai phương diện, bao gồm liên kết giữa các cơ sở đào tạo và liên kết giữa cơ sở đào tạo với địa phương / doanh nghiệp.

Quá trình chuyển dịch cơ cấu kinh tế đang tạo ra sự chuyển biến mạnh mẽ về cơ cấu ngành nghề trong toàn tiểu vùng, xuất hiện ngày càng nhiều ngành, nghề mới yêu cầu ứng dụng công nghệ cao. Mặc dù các cơ sở đào tạo đã chú trọng đến xu hướng thay đổi này nhưng vẫn chưa đáp ứng được nhu cầu thực tế, nhất là đối với các ngành nghề thuộc lĩnh vực tự động hóa. Điều này cho thấy sự gắn kết giữa cơ sở đào tạo với nhu cầu xã hội (người sử dụng lao động) chưa cao. Hình thức đào tạo hiện nay chủ yếu mang tính đại trà, theo nhu cầu của người học hơn là nhu cầu của người sử dụng. Do đó, nguồn nhân lực của tiểu vùng dồi dào về số lượng nhưng thiếu chất lượng, thể hiện ở tỷ lệ thất nghiệp của tiểu vùng khá cao, năm 2020 là 3,16% (TCTK, 2020). .

Trong khi đó, việc liên kết giữa các cơ sở đào tạo chưa được quan tâm đúng mức; Chưa có sự liên kết đào tạo giữa các trường đại học, cao đẳng trong tiểu vùng, kể cả trong tỉnh.

Bên cạnh đó, liên kết phát triển khoa học và công nghệ, liên kết khai thác, sử dụng tài nguyên, bảo vệ môi trường và thích ứng với biến đổi khí hậu,… còn lỏng lẻo, kém hiệu quả. Riêng việc liên kết phát triển kết cấu hạ tầng, nhất là hệ thống giao thông đường bộ chung giữa các địa phương được triển khai đạt kết quả bước đầu.

Liên kết vùng Nam Trung bộ chưa hiệu quả: Nguyên nhân do đâu?  - Ảnh 2.

Ngày 24/6, tại tỉnh Khánh Hòa, Ban Chỉ đạo Tổng kết Nghị quyết 39-NQ / TW phối hợp với Tỉnh ủy Khánh Hòa tổ chức tọa đàm “Liên kết phát triển vùng Nam Trung bộ trong bối cảnh mới”

Cần có những cơ chế đột phá để liên kết vùng Nam Trung bộ một cách hiệu quả

Theo ý kiến ​​của nhiều địa phương và chuyên gia, tính liên kết phát triển của các địa phương trong tiểu vùng chưa cao do nhiều nguyên nhân. Việc theo đuổi lợi ích phát triển kinh tế giữa các địa phương đã làm cho liên kết vùng giảm sút. Các địa phương đều hướng tới mục tiêu trở thành trung tâm, động lực của sự phát triển, lấy kinh tế biển làm định hướng phát triển. Các địa phương trong tiểu vùng đều đẩy mạnh phát triển du lịch biển, phát triển cảng biển, phát triển công nghiệp ven biển,… Điều này sẽ phá vỡ sự phân bố sản xuất kinh doanh tạo thành chuỗi liên kết phát triển.

Bên cạnh đó, chưa có một đơn vị nào đứng ra tổ chức và thực hiện liên kết nên chưa có cơ chế phát triển liên kết hiệu quả; thiếu sự phối hợp giữa các địa phương trong việc xây dựng chính sách thu hút và phân bổ đầu tư; thiếu sự phối hợp giữa cơ quan kế hoạch và đầu tư; thiếu sự phối hợp trong quy hoạch giữa các tỉnh trong tiểu vùng và toàn vùng Bắc Trung Bộ và Duyên hải miền Trung.

Theo TS Trần Du Lịch, liên kết phát triển giữa các tiểu vùng, vùng là nhu cầu thiết thực, cấp thiết để thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội, bảo đảm quốc phòng – an ninh trong bối cảnh mới. Tuy nhiên, một thực tế hiện nay là nếu không có những cơ chế phối hợp đột phá từ Trung ương thì vấn đề này sẽ còn khó khắc phục trong nay mai.

Đánh giá kết quả hợp tác và phát triển của vùng Nam Trung Bộ trong thời gian qua; những thuận lợi, khó khăn, vướng mắc cần tháo gỡ; đề xuất các quan điểm, giải pháp, cơ chế, chính sách, thu hút các nguồn lực (tài chính, khoa học công nghệ, nhân lực …) để thúc đẩy liên kết, phát triển vùng Nam Trung bộ nói riêng và vùng. Duyên hải Bắc Trung bộ và duyên hải miền Trung trong bối cảnh mới, ngày 24/6, Ban Chỉ đạo Tổng kết Nghị quyết 39-NQ / TW phối hợp với Tỉnh ủy Khánh Hòa tổ chức tọa đàm “Liên kết phát triển vùng tiểu vùng Nam Trung bộ. trong bối cảnh mới ”. Đồng chí Trần Tuấn Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Kinh tế Trung ương, Trưởng Ban Chỉ đạo tổng kết Nghị quyết 39-NQ / TW chủ trì buổi tọa đàm.

Vùng Bắc Trung Bộ và Duyên hải miền Trung gồm 14 tỉnh, thành phố, được chia thành 3 tiểu vùng: Tiểu vùng Bắc Trung Bộ (gồm 5 tỉnh: Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị); Vùng kinh tế trọng điểm miền Trung (gồm 5 tỉnh, thành phố: Thừa Thiên Huế, Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định); Khu vực Nam Trung Bộ (gồm 4 tỉnh: Phú Yên, Khánh Hòa, Ninh Thuận, Bình Thuận).

Để tạo điều kiện cho Vùng phát triển, ngày 16/8/2004, Bộ Chính trị đã ban hành Nghị quyết số 39-NQ / TW về phát triển kinh tế – xã hội và bảo đảm quốc phòng, an ninh vùng Bắc Bộ. Duyên hải miền Trung và Duyên hải miền Trung đến năm 2010. Sau đó, ngày 02/8/2012, Bộ Chính trị tiếp tục ban hành Kết luận số 25-KL / TW về tiếp tục thực hiện Nghị quyết số 39-NQ / TW.

Nghị quyết 39-NQ / TW khẳng định: Bắc Trung Bộ và Duyên hải miền Trung là vùng có tiềm năng phát triển công nghiệp khai thác, chế biến khoáng sản, thủy điện, vật liệu xây dựng; nhiều thuận lợi trong việc trung chuyển hàng hóa, dịch vụ cho các nước tiểu vùng sông Mê Kông và quốc tế bằng đường sắt, đường hàng không, đường bộ, đường biển; …

Mục tiêu của Nghị quyết 39-NQ / TW: Đẩy mạnh phát triển kinh tế – xã hội vùng Duyên hải Bắc Trung bộ và Duyên hải miền Trung để sớm tiến kịp các vùng trong cả nước và trở thành đầu cầu lớn của cả nước về giao thương. hợp tác, giao lưu quốc tế nhằm nâng cao cơ bản đời sống vật chất, văn hóa, tinh thần của nhân dân trong vùng; giảm thiểu tác động của thiên tai; giữ vững ổn định chính trị và trật tự an toàn xã hội, bảo đảm quốc phòng, an ninh, bảo vệ môi trường sinh thái.

Về phát triển kinh tế: Phấn đấu giai đoạn 2001 – 2010 tốc độ tăng trưởng tổng sản phẩm (GDP) bình quân hàng năm đạt khoảng 8 – 9% của vùng. Đến năm 2010, GDP bình quân đầu người gấp 2,2 lần năm 2000; tỷ trọng kinh tế khu vực I, II, III là 28% -34%; Tỷ lệ lao động nông nghiệp khoảng 50%.

Bài viết liên quan

Leave a Comment