DU LỊCH 

Hãy để “nàng tiên xanh” Na Hang thức giấc

Rate this post

>> Na Hang mùa nước đổ

Men theo con đường ngoằn ngoèo quanh co uốn lượn như suối tóc mềm mại của người chị Tày đã dẫn đường cho chúng tôi đến với Tuyên Quang, mảnh đất lịch sử với kinh đô kháng chiến Tân Trào thời chống Pháp.

Dòng sông Lô Giang trong xanh, hiền hòa chảy nhẹ như chở che, lăn tăn trên sóng, vang vọng tiếng hát Sông Lô:

“Sông Lô, sóng ngàn Việt Bắc, bãi dài, ngô, núi, rừng âm u”.

Núi rừng không âm u mà bừng sáng trong ánh nắng chói chang của mùa hè nước Việt Nam tự do, độc lập:

“Sông Lô trôi, sông Lô trôi… Nước in đôi bờ xanh bóng tre, sông Lô lững lờ trôi”.

Sau đó chúng tôi ngược dòng sông Gâm theo con đường ngoằn ngoèo để đến hồ thủy điện Na Hang (chính xác theo tiếng Tày là Na Hang có nghĩa là cánh đồng cuối cùng – nơi xa nhất của tỉnh Tuyên Quang).

Vẻ đẹp của Na Hang.  Ảnh: Nhật Quang

Vẻ đẹp của Na Hang. Ảnh: Nhật Quang

May mắn thay, khung cảnh ở đây không có gì khó khăn khi di chuyển. Chạm tay vào tiếng nước thác Mơ reo, trải dài giữa núi non hùng vĩ, xanh ngút ngàn là có thể quên đi những bộn bề lo toan nơi thành phố rực rỡ ánh đèn nhưng cũng đầy cám dỗ, bon chen.

Khói bụi của thành phố, những bụi trần trong tâm hồn dường như được hòa tan, gột rửa khi thong thả chèo thuyền trên hồ. Nghiêng mặt đón làn gió mát từ rừng đại ngàn thổi xuống và mơn trớn cơ thể. Có bức tranh màu nước, có Hạ Long sừng sững giữa núi rừng là hồ thủy điện Hà Hang…

Được biết, để có hồ chứa thủy điện lớn thứ 4 miền Bắc sau Lai Châu, Sơn La, Hòa Bình, hơn 4.000 hộ dân ở 5 xã trên địa bàn huyện đã phải hy sinh nhà cửa, nơi chôn nhau cắt rốn. rốn lũ, di dời đến khu tái định cư.

Con thuyền của chúng tôi bây giờ rong ruổi trên các làng mạc, nhà dân, thậm chí là trên nóc trụ sở UBND xã một thời. Hai bên bờ sông là những cánh rừng nguyên sinh với nhiều cây bạch quả cổ thụ. Ngày xưa vùng này cũng có hổ, thỉnh thoảng vẫn thấy hươu, nai xuống hồ uống nước.

Đền Pác Tạ với truyền thuyết về người thiếp yêu của vua Trần Nhật Duật không may gặp nạn nay ngự trên đồi cao, che chở cho người dân khi qua ngã ba sông. Đi xuống là đến Bắc Mê của Hà Giang, rẽ phải là theo sông Năng đến chân thác Đầu Đẳng thuộc vườn quốc gia Ba Bể.

Leo lên dốc đá, chúng tôi vào thác Khuổi Khi, chạm tay vào làn nước trong mát và nghe tiếng nước tung bọt trắng xóa giữa núi rừng. Cảnh quan vẫn giữ được vẻ trong lành nguyên sơ của thiên nhiên. Mỗi tầng cao hơn, cảnh càng thú vị.

>> Na Hang tập trung cải cách hành chính

>> Na Hang (Tuyên Quang): Kích cầu du lịch trong nước

Du khách đến với Na Hang.  Ảnh: Nhật Quang

Du khách đến với Na Hang. Ảnh: Nhật Quang

Cơn mưa rừng chợt đến rồi tạnh. Ánh nắng chói chang chiếu vào những chiếc lá còn ướt vì mưa, lấp lánh như được dát vàng, châu báu, kim cương. Những đàn cá bám chân như đám lá lấn vào chân người, nhột nhột nhưng dễ chịu. Cơ thể tuy sâu nhưng làn nước mát lạnh tạo cảm giác sảng khoái, khác hẳn ở bể bơi, hơn cả bơi ở biển. Nam sát chân thác để nước chảy trực tiếp vào người, giống như được xoa bóp bằng nước.

Tắm xong bụng có cảm giác đói. Ăn trưa trên thuyền với món cá chép om dưa, ngò om tỏi, da trâu xào măng, gà và đặc biệt là tôm, cá hồ.

Lòng hồ ở đây sâu hàng chục mét, có nhiều hang nên có những con cá lên đến vài chục cân. Còn thịt cá tôm phải thật thơm ngon đậm đà hương vị của thiên nhiên.

Hướng dẫn viên Trà My đưa đoàn du khách đi tham quan.  Ảnh: Nhật Quang

Hướng dẫn viên Trà My đưa đoàn du khách đi tham quan. Ảnh: Nhật Quang

Nâng chén rượu chưa say mà lòng lâng lâng, say giữa đất trời. Nổi bần bật với nụ cười tươi như nắng của cô em gái hướng dẫn dân tộc Tày có cái tên mỹ miều: Trà My. Trang phục của cô gái Tày rất kín đáo nhưng vẫn khoe được dáng, chẳng khác gì áo dài, vẫn khoe được ngực, khoe eo ẩn sau lớp áo đen huyền bí.

Truyền thuyết trăm con chim phượng hoàng bay về nơi chín chín ngọn núi, cọc trói trâu đứng giữa mênh mông, truyền thuyết cứ hiện ra trong mắt, trong tai theo lời kể của các em nhỏ. câu chuyện. Người khổng lồ của Tài năng tốt bụng và ngây thơ. Để có một chút day dứt, hoài niệm về sự chưa trọn vẹn của mảnh đất nơi đây. Thiếu núi làm đô, quá ngây thơ và cả tin, Tài Ngô mất mẹ.

Để Na Hang trở thành một điểm đến, một địa danh du lịch nổi tiếng, cần phải xóa đi huyền thoại đáng tiếc kia. Cùng với đó, phải có sự đầu tư nâng cấp kỹ lưỡng từ hạ tầng giao thông, khu nghỉ dưỡng, khu vui chơi giải trí, du lịch khám phá, đi bộ…

N

Cần nâng cấp đầu tư một cách bài bản từ hạ tầng giao thông đến các khu vui chơi giải trí, du lịch khám phá, đi bộ. Ảnh: Nhật Quang

Tuyến này hành khách say xe sẽ sợ, đường vào thác mà ai mỏi gối, mỏi chân cũng chỉ dám cúi đầu nhìn lên tiếc nuối. Cần lắm những quy hoạch bài bản, xây dựng hợp lý…

Không có sự xúc tiến đầu tư, “nàng tiên xanh” Na Hang cứ ngủ dài, im lìm như những bản làng giờ chìm dưới làn nước xanh ngắt. Chỉ có những vó đèn hàng đêm le lói cần mẫn ngược xuôi với những mẻ cá tôm tươi rói.

Đánh giá của bạn:

Bài viết liên quan

Leave a Comment