DU LỊCH 

Cà phê Cổ – một góc yên tĩnh nơi phố núi

Rate this post

(HNMCT) – Đà Lạt có nhiều quán cà phê với nhiều phong cách khác nhau nhưng vẫn có sức hút riêng thu hút du khách. Mặc dù có nhiều cửa hàng ở khu vực trung tâm nhưng du khách vẫn thích khám phá những quán xa hơn vì sự độc đáo của chúng. Co Coffee là một trong số đó.

Cà phê Cô Tô không có mặt tiền bắt mắt nhưng người Đà Lạt và du khách vẫn đến quán. Nằm trên con đường ra ngoại thành, tựa vào con hẻm dốc “rất Đà Lạt”, cà phê Cò mang phong cách bình dị nhưng đầy cuốn hút, như một ngôi nhà nhỏ mái tranh, thô sơ. Ngõ dốc nên lối vào quán ở lầu 1, xuống lầu trệt. Cấu trúc của nhà hàng dựa trên địa hình tạo cảm giác thú vị cho thực khách khi đến đây.

Vật liệu chính bên trong nhà hàng là gỗ, với khung mái, trần, vách và bàn ghế đều bằng gỗ. Chất liệu gỗ gợi sự ấm cúng, sâu lắng, đậm chất phố núi. Quán nhỏ được chia thành các góc nhỏ để tạo sự riêng tư bằng những cách trang trí ngăn cách thông thường. Cấu trúc mặt bằng, vật liệu và cách trang trí khéo léo tạo nên sự hài hòa khiến không gian quán bắt mắt và gần gũi. Mỗi góc đều có cửa sổ ngập tràn ánh nắng. Từ đây, tầm nhìn mở ra vô cùng. Thành phố Đà Lạt mộng mơ hiện ra qua ô cửa. Nhà cửa mọc lên san sát, phía xa là những ngọn đồi mờ ảo và tháp chuông ở tòa nhà Cao đẳng Sư phạm nổi tiếng. Đi xuống tầng trệt, qua một cầu thang nhỏ, một không gian khác hiện ra với khung cửa sổ nhìn ra khu vườn ngập tràn sắc xanh.

Tiệm tên là “Cổ”, đương nhiên có đồ cổ. Ở đây bày bán rất nhiều thứ, từ điện thoại đến đèn, máy đánh chữ, máy ảnh … ngày xưa. Đặc biệt là những chiếc xe máy thô kệch và cồng kềnh được tích hợp trong một không gian nhỏ rất hài hòa. Không quá tham lam như một showroom, những món đồ được bày trí vừa đủ gợi nên âm hưởng hoài cổ, đậm chất thơ xưa. Cũng như bao quán cà phê khác ở Đà Lạt, “Cô” không đông đúc, ồn ào, luôn yên tĩnh và lãng mạn theo cách rất riêng của một thành phố mộng mơ.

Ở Đà Lạt, thời gian như trôi chậm hơn. Ngồi ở “Cổ”, người ta cảm nhận được điều đó rõ ràng hơn. Không gian tĩnh lặng của quán như ẩn hiện một nỗi buồn. Khách ngồi lặng lẽ, suy tư không hẳn là để thưởng thức cà phê mà như muốn gửi gắm một nỗi niềm nào đó để rồi khi ra về cứ vương vấn về một góc nhỏ đầy hoài niệm.

Bài viết liên quan

Leave a Comment