• Thu. Dec 8th, 2022

Team Music

Tin tức âm nhạc giải trí mới hot nhất

Tôi từ một phụ nữ trở thành một kẻ lừa đảo nợ nần

ByBich Ngoc

Oct 4, 2022
Rate this post

Ngồi viết những dòng này khi Hà Nội ngập trong mưa, không biết ngày mai sẽ ra sao. Mới ra trường chưa vội xin việc, định đi chơi một lúc cho thoải mái. Vài ngày trước, mẹ tôi thậm chí còn nói rằng bà sẽ thưởng cho chị gái tôi và tôi một chuyến du lịch đến Singapore. Không ngờ lời hứa đó bị phá vỡ, gia đình tôi biến mất chỉ sau một buổi chiều …

Tôi luôn nghĩ mình là con của một gia đình giàu có. Vì từ khi sinh ra bố mẹ chưa bao giờ để chị em tôi thiếu thốn bất cứ thứ gì. Lúc nào cũng được ăn ngon, mặc đẹp, được cưng chiều đến mức khiến ai cũng phải ghen tị. Hơn 20 năm trước, khi tôi còn học mẫu giáo, ngày nào bố tôi cũng mua kem, kẹo mút và đồ ăn nhẹ ở ven hồ cho tôi ăn. Những đứa trẻ trong hẻm luôn nhìn tôi với ánh mắt thèm thuồng.

Cha tôi là một nhân viên chính phủ và mẹ tôi là một nhân viên bán hàng. Tôi rất thần tượng mẹ của mình vì tôi cảm thấy mẹ rất tốt. Mẹ tôi yêu chiều tôi theo một cách rất lạ: mẹ tôi bán bất cứ thứ gì mẹ thích. Không phải mở cửa hàng tạp hóa mà thực chất là bán những thứ mình yêu thích dù chúng cực kỳ trẻ con. Ví dụ, khi cô ấy mê kem, mẹ cô ấy đã mua một hộp tủ lạnh để bày trước cửa. Tôi thích mèo, vậy mẹ tôi mang về nhà một cặp mèo tây rất đẹp, để làm giống cho cả xóm. Hồi còn học tiểu học, tôi mê truyện tranh nên bố tôi đã đóng mấy cái kệ gỗ rất lớn để mẹ tôi mở cửa hàng cho thuê sách.

Mẹ bán cái gì cũng đắt, kiếm tiền cũng mệt. Thói quen của cô là 9h tối sẽ dọn dẹp rồi đóng cửa đi ra ngoài. Hỏi ra mới biết, mẹ tôi bảo phải đến nhà chủ để trả nợ, hoặc hẹn một người bạn. Tôi đi chơi suốt nên không để ý, chỉ có bố tôi ở nhà với đứa em đang học lớp 6. Nhiều hôm mẹ đi 1-2h sáng mới về nhưng chẳng thấy bố la mắng bao giờ. Anh hiền như tượng, chỉ âm thầm lo việc nhà để mẹ kiếm tiền. Nhưng chúng ta thường di chuyển liên tục, cứ vài năm lại chuyển nhà một lần. Khi tôi hỏi, mẹ tôi nói “thay đổi chỗ nào con thích”.

Vì lối sống như vậy nên tôi dần quen với cách cư xử của quý bà. Khi tôi 9 tuổi, mẹ tôi cho tôi 100 nghìn mỗi ngày để tiêu vặt. Nếu không đủ tiêu, tôi đã cho con lợn ăn với ước mơ rằng tôi sẽ dùng nó để sửa mũi nhân dịp sinh nhật 18 tuổi. Nhưng buồn thay, nuôi lợn được 2 tháng thì tôi bị lừa khiến tôi đau lòng đến tận bây giờ. Hôm đó, bố mẹ tôi không có ở nhà, tôi đang xem phim hoạt hình thì một nữ hộ sinh thò đầu vào hỏi có gì bán không. Tôi lắc đầu, ôm gói snack tiếp tục ăn. Cô ấy nhìn quanh phát hiện không có người lớn nên ung dung nhét hết dép của tôi vào bao tải. Sau đó cô ấy chắp tay sau lưng và hỏi han như một người quen.

– Cháu gái anh có nuôi heo đất không?

– Tôi có.

– Con lợn đâu?

Tôi thành thật chỉ tay vào kệ TV. Thế là cô ấy thong thả nhặt con lợn vàng rồi đi. Một lúc sau, mẹ tôi về, thấy đôi dép đã “bay” sạch, tôi mới ngơ ngác kể lại cuộc gặp gỡ thần kỳ với bà cụ. Khi mất con lợn quý, tôi dở khóc dở cười, mẹ tôi cười rồi bắt xe đi mua lợn mới. Mẹ tôi luôn như vậy, nên tôi nghĩ cả đời này tôi sẽ như một nàng công chúa.

Mẹ xiên que

Thời sinh viên, tôi “ghiền” món thịt xiên nướng, suốt ngày kể cho mẹ nghe những hàng bánh mì ngon quanh cổng trường. Thế là mẹ dọn dẹp tiệm quần áo, sắm một chiếc bếp than xịn để bán thịt xiên nướng cho con gái thỏa niềm đam mê. Đồ ăn của mẹ ngon nên khách hàng đổ về hàng quán, chiều nào lũ trẻ cũng đến ăn ồn ào như chợ vỡ. Có thời gian rảnh nên em phụ mẹ bán hàng, mỗi ngày chỉ 3 tiếng cũng kiếm được kha khá. Bạn trai cũng đến hỗ trợ chuyển hàng. Hàng xóm không ngớt lời khen gia đình tôi hạnh phúc viên mãn.

Vậy mà trưa nay khi tôi đang ướp thịt chuẩn bị nướng thì một đám người xăm trổ hổ báo xông vào đập phá bàn ghế và đòi gặp mẹ tôi. Tôi sợ quá chỉ biết la hét, kêu cứu hàng xóm. Mẹ hối hả chạy xe từ chợ về nhà, trên tay vẫn lủng lẳng mớ rau dưa.

– Con T. kia đây! Bạn nợ nần 2 năm không chịu trả, tưởng đã chuyển nhà nhưng tìm mãi không thấy?

– Đưa tiền cho tôi! Không có gấu để chơi. Bạn vẫn đang đi đánh bài bên ngõ H nên không có gì phải sợ khi mắc nợ. Lừa gạt ai đó, đừng lừa chúng tôi!

– Bà con cô bác vào đây xem, con trai T. suốt ngày lên mạng khoe tiền vàng và ăn chơi khắp nơi, con gái học trường quốc tế nhưng nợ 200 triệu không bao giờ trả. Lừa dối hay sao?!?

Cả lũ chửi bới dồn dập ập đến trong đầu tôi, choáng váng đến mức tôi không có thời gian để hiểu. Mẹ tôi có phải là người cờ bạc không? Có bao nhiêu người nợ tiền tỷ? Còn ăn trộm không trả? … Bố tôi chạy ra can thì bị một ông chú trọc đầu túm áo xé áo, các dì lao vào tát cả bố và mẹ tôi một trận tơi bời.

Hình ảnh người mẹ hoàn hảo trong mắt tôi đã vỡ vụn, tan thành tro bụi. Thì ra bấy lâu nay mẹ tôi thản nhiên “sát phạt” trên chiếu đỏ đen, giấu kỹ đến nỗi bố con tôi không hay biết gì! Cũng vì cô ấy ăn to, nói lớn, hay cư xử hào phóng nên ai cũng nghĩ cô ấy giàu có. Sau cánh cửa nhà mẹ đẻ là một người khác, khi bước ra ngoài, cô đã biến thành một con thiêu thân …

Tôi ngã quỵ vì bàng hoàng, chẳng ai quan tâm mấy chị em tôi ôm nhau lay lắt trong góc. Hàng xóm xì xào, gọi mẹ tôi là “ác nữ”, con nhóc hư hỏng thế nọ. Tiếng kính vỡ, tiếng chửi rủa tục tĩu vang lên khắp nơi. Có người báo cảnh sát nên một lúc sau chỉ còn lại bãi chiến trường. Mẹ bị một đám xăm trổ lên phường đòi nợ, bố tôi phóng xe đi ngay, không thèm để ý đến hai đứa nhỏ. Căn nhà hoang tàn, đồ đạc lỉnh kỉnh …

Trong lúc ẩu đả, có người xô em tôi ngã, chân bị bầm tím, chảy máu nên tôi bế cháu về nhà dì cách đó 2 con đường. Khi đến đó, tôi thấy cổng nhà dì nồng nặc mùi mắm tôm, dính đầy sơn bẩn. Chị chưa kịp gọi thì bị chồng đứng trên tầng 2 chửi bới.

– Biến khỏi đây cho tôi, gia đình cô là đồ khốn nạn! Ai bắt người đó gánh, nợ mẹ mày, sao lại gánh lấy gia đình tao! Nói bọn họ đừng đến đây gây chuyện, ở đây không có ai liên quan đến gia đình anh!

Lần thứ hai tôi bàng hoàng và nghẹn ngào. Run rẩy, tôi lấy điện thoại gọi cho vài người quen thì mọi người đột ngột cúp máy. Hàng tá thông báo trên Facebook, hàng loạt tin nhắn và những lời chia tay phũ phàng từ bạn trai. Người ta đã đăng tin mẹ tôi đánh bạc để thoát nợ trên mạng …

Leave a Reply

Your email address will not be published.