• Sun. Nov 27th, 2022

Team Music

Tin tức âm nhạc giải trí mới hot nhất

“Tôi đi học” – Tác phẩm để đời của Thạc sĩ Nguyễn Ngọc Ký

ByBich Ngoc

Sep 29, 2022
Rate this post

Tôi đi học - Tác phẩm cả đời của Thầy Nguyễn Ngọc Ký - 1

“Tôi đi học” – tác phẩm cả đời của Thạc sĩ Nguyễn Ngọc Ký.

Ước mơ học giỏi toán

Không ngờ khi lên lớp sáu rồi lớp bảy, hàng loạt khó khăn mới ập đến với tôi. Toán học không chỉ là số học nữa. Nó đã thêm hình học và đại số. Đáng ngại nhất là hình học. Nhưng hình học mới là môn học yêu thích của tôi.

Khi chúng ta nói về hình học, chúng ta phải nói về hình vẽ. Nếu hình vẽ tốt thì lời giải sẽ tốt. Với đôi chân, chỉ cần cặp một cái thước, vẽ một đường thẳng cũng đã khó chứ chưa nói đến việc vẽ những đường thẳng ngang dọc cần sự chính xác.

Việc của em là tập cách cầm thước thật chắc khi đặt tờ giấy xuống. Bạn có thể dang rộng hai ngón tay và bấm thước một cách dễ dàng. Còn em thì chỉ có thể dùng ngón chân cái bàn chân trái để cầm nên khi đặt bút, thước thường bị chệch ra ngoài. Rồi đột nhiên đường thẳng biến thành khúc quanh. Nhiều khi bức tranh vẽ gần xong phải bỏ đi vẽ lại. Có những bức vẽ năm bảy lần vẫn không được. Thấy vừa mất thời gian vừa tốn giấy nên em đã nghĩ ra cách vẽ hình mà không cần thước. Lúc đầu vẽ bằng bút mực, đường nét run và đôi khi mất độ chính xác.

Sau đó tôi đã từ bỏ bút mực và sử dụng bút chì. Khi bản vẽ của tôi bị hỏng, tôi xóa và vẽ lại. Cách vẽ này giúp em vẽ hình tương đối chính xác, khi giải bài tập không phải nhờ bạn bè vẽ hộ. Nhưng không hài lòng với kết quả đó. Tôi nghĩ mình phải tìm cách vẽ bằng được những bức tranh đẹp như bạn. Điều đó có nghĩa là tôi phải luyện tập để có thể sử dụng thước và bút khi vẽ.

Tôi chuyển sang tập cầm thước bằng gót chân trái. Khi vẽ, thước không di chuyển như trước.

Nhưng một khó khăn mới nảy sinh: Chiếc thước nhỏ đến nỗi gót chân thường che khuất hình ảnh. Cuối cùng tôi trở thành người phóng vì tôi không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì. Kết quả là, có những đoạn cần ngắn thì chúng lại dài, và có những đoạn cần dài và những đoạn quá ngắn. Đôi khi ngay cả khi bạn muốn vẽ một đường thẳng, bạn cũng có thể đặt hình gót chân lên tấm thiệp để tạo thành hình vòng cung.

Làm thế nào để khắc phục điều này?

Tôi mất nhiều thời gian để nghĩ ra cách làm một cái thước thật rộng có cắm sẵn. Bây giờ, tôi không có chiều cao của gót chân của tôi nữa. Tôi ngay lập tức dùng ngón trỏ và ngón cái nắm lấy tay cầm và ấn mạnh vào tờ giấy. Với sáng kiến ​​này, tôi đã có thể vẽ các số liệu khá chính xác.

Tôi đã nghĩ rằng mọi thứ đã ổn, tôi không lo lắng về việc vẽ nữa. Nhưng không. Tôi giữ chiếc la bàn trong chân, nhưng tôi vẫn loay hoay không biết làm thế nào để quay. Rẽ phải cũng vướng, rẽ trái cũng vướng. Các ngón chân của tôi căng cứng đến mức tôi không thể xoay la bàn. Chán nản, đầu la bàn xé toạc các trang trong cuốn sổ của tôi và tôi vẫn không thể vẽ được một vòng tròn.

Kể từ ngày được mẹ mua cho chiếc la bàn, ngày nào tôi cũng tập bắn như vậy. Chưa kể bữa trưa và bữa tối, hễ có thời gian rảnh là tôi lại tập. Thực hành trong khi chờ bữa ăn. Nếu mẹ tôi không giục tôi đi ngủ, tôi đã thức nhiều đêm để tập luyện. Nhưng đã hơn một tuần mà vẫn không có kết quả. Nhiều lần Phú nói:

– Để tôi bắn cho.

– Không, tôi nhất định phải tập quay phim.

Tôi ngừng quay la bàn bằng một chân và chuyển sang đu bằng hai chân. Tôi dùng chân phải để giữ chuôi và đặt chân trái vào chuôi bút chì để quay. Nhưng rồi tôi vẫn không vẽ được. Cố gắng co chân lại, tôi chỉ vẽ được nửa vòng tròn hết cỡ, nửa vòng tròn đó cũng bị gãy nhiều. Tôi chợt nghĩ ra cách quay hai lần. Sau khi thực hiện được nửa lượt, tôi cầm chiếc la bàn lên và lật tờ giấy một lần nữa. Giá như tôi có một chiếc la bàn tốt mà không cần thay đổi khẩu độ thì tôi đã thành công. Tôi có thể làm gì bây giờ?

Tôi đi học - Tác phẩm cả đời của Thầy Nguyễn Ngọc Ký - 2

Compa của một người bạn thân vô danh

Trong lúc đó, một điều ngẫu nhiên đã xảy ra. Như thường lệ, như bao bữa trưa khác, chiều hôm đó, tôi đi học về, trong lúc chờ ăn trưa, tôi lục lọi sách vở để “xào” bài thì ôi, một chiếc hộp to bằng trang vở, màu đỏ sẫm nằm ngay dưới đáy cặp sách. Tôi chết lặng không biết ai bỏ vào đó. Tôi run rẩy mở nó ra và ngạc nhiên khi thấy một chiếc la bàn Trung Quốc mạ niken sáng bóng, một tấm bưu thiếp hoa hồng và một tờ giấy bạc. Tôi vội vàng cầm lấy lá thư:

“Thân gửi NNK, người mà bạn ngưỡng mộ, món quà nhỏ này là kỷ niệm. Chúc bạn mãi hạnh phúc và không ngừng trưởng thành. Người bạn thân vô danh của bạn.

Đã ký: L. “

Đọc xong bức thư, tôi xúc động rơi nước mắt. Tôi vẫn chưa thể hình dung L. là ai. Có lẽ là bạn cùng lớp. Nhưng tại sao lại là một “người bạn thân vô danh”? Không có ai trong lớp này mà tôi không biết. Chúng tôi đã học cùng nhau được một năm ở lớp sáu, không hơn không kém. Tại sao cô ấy lại đưa cho tôi một chiếc la bàn? Bạn có biết bạn cần một chiếc la bàn tốt như thế này? Vào lớp ngày hôm sau tôi mới biết: L. không ai khác chính là Liễu, một người bạn cùng lớp của cô ấy. Tôi nhận ra điều đó khi thấy mấy cô bàn bên cạnh nhìn chằm chằm vào “chiếc la bàn kỷ niệm” mà tôi đang ôn luyện, cười khúc khích.

Kể từ khi có la bàn của Willow, việc luyện tập của tôi trở nên dễ dàng hơn. Khi quay phim, tôi không còn sợ la bàn thay đổi khoảng cách nữa, vì nó được điều khiển bằng hình xoắn ốc.

Bây giờ tôi chuyển sang chụp la bàn theo một cách khác. Tôi dùng hai ngón chân cái kẹp vào đuôi la bàn và quay. Tôi có thể chụp tất cả các vòng tròn lớn nhỏ theo ý thích của mình.

Tuy nhiên, chỉ thành công khi quay vào vở để làm bài tập bình thường. Đối với các bài kiểm tra, tôi đã rất bối rối. Bởi vì la bàn phải được quay trên những tờ giấy lẻ, khi đầu của la bàn quay, tờ giấy sẽ quay theo nó. Vì vậy, tôi rất khó điều khiển bút chì để vạch trên giấy. Tôi lại nghĩ: Mình không làm bài kiểm tra toán trên giấy riêng nữa mà gói chúng thành tập. Để nhanh chóng hoàn thành bài tập và nộp cho cô giáo, tôi đã nghĩ ra cách dùng kim chọc một lỗ trên gáy vở giống như phác thảo của một con tem. Làm bài xong, tôi chỉ việc xé nhỏ là đã có bài tập cho cô giáo.

Nhưng cách làm này vẫn chưa khả quan, tôi thấy còn gò bó quá. Tôi muốn chỉ có thể sử dụng một chân để xoay la bàn trên giấy giống như bạn dùng tay. Việc tập luyện xoay tròn khiến các ngón chân của tôi trở nên mềm mại nên tôi tin rằng có thể làm được.

Thấy tôi quay được la bàn bằng một chân, anh Châu mừng lắm. Cô giáo đứng nhìn tôi đang vẽ và gật đầu nói:

– Tốt lắm, bạn có nhiều triển vọng tốt!

Tôi đi học - Tác phẩm cả đời của Thầy Nguyễn Ngọc Ký - 3

Cô giáo xuất sắc ký tặng sách.

Và những bài toán khó

Quả thật, trong bài kiểm tra đó, tôi được điểm năm (Thời điểm này, các trường ở miền Bắc vẫn dùng thang điểm 5: 5 là điểm tối đa, như 10 hiện nay). Anh Châu rất yêu tôi. Bạn có một cái gì đó cho tôi. Tôi thiếu giấy và mực, cô giáo mua hết. Các bạn thường gọi đùa em là “con yêu của cô giáo”. Dù phải đi bộ tới 5km nhưng chiều thứ bảy em vẫn rất thích đến nhà cô giáo. Đặc biệt là khi cô giáo đưa ra những bài toán khó hơn để làm, tôi rất thích. Biết ý nghĩa nên mỗi khi chào hỏi thầy một cách đàng hoàng, thầy luôn đút vào túi tôi một món quà vô cùng đặc biệt. Cô giáo vui vẻ nói:

– Quà của Kỳ đây, khi nào “ăn” xong nhớ báo cho mình nhé! – Thầy cười khi nói với tôi.

Món quà đó là một tờ giấy nhỏ viết sẵn những bài toán khó mà cô giáo vừa sưu tầm, vừa chọn lọc. Tôi hào hứng đi nhanh về nhà, háo hức mở nó ra và đọc đi đọc lại các bài toán cho đến khi thuộc lòng. Dù bài toán khó đến đâu, tôi tin mình sẽ làm được. Tôi không nghĩ được, buổi chiều tôi bỏ đi. Nếu tối không giải quyết được thì sáng hôm sau, tôi hứa sẽ gọi điện cho mẹ dậy sớm để làm lại. Hôm nay chưa kết thúc, ngày mai sẽ tiếp tục. Cứ như vậy, dù đi đâu, đứng đâu, ngồi đâu, trong đầu tôi cũng không nghĩ đến một bài toán khó trong thời gian dài. Có một vấn đề vẫn còn bí ẩn khi tỉnh táo, nhưng trong một giấc mơ, bất ngờ tìm thấy một giải pháp ngon.

Anh Châu rất vui khi thấy tôi làm được nhiệm vụ đó. Một buổi chiều tôi lên giải chi tiết lời giải cho thầy. Hai thầy trò mải mê quá, trời tối lúc nào không hay. Đúng lúc gió mùa đông bắc tràn về, kèm theo mưa phùn. Sợ tôi về nhà một mình không an toàn nên anh cầm đèn pin, hai đứa mặc áo mưa rồi anh chở tôi về. Vừa đi, hai thầy trò vừa bàn tán đủ thứ chuyện.

Chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi toán cấp huyện năm đó, tôi được thầy Châu chọn vào danh sách dự khuyết. Tôi vui và buồn, vui và buồn cùng một lúc. Tại sao anh ấy yêu tôi nhiều như vậy, nhưng anh ấy không thể không đưa tôi vào danh sách chính thức. Sau này tôi mới hiểu: khoa học là khoa học, tình yêu là tình yêu. Với tôi, hai khái niệm này không bao giờ trộn lẫn. Bất kỳ sự say mê và hạ thấp nào đối với khoa học đều là một con dao tự sát đối với chính nó.

Và quả thật, chính với quyết định đó, anh Châu đã cứu tôi khỏi ảo tưởng chủ quan, thổi bùng lên trong tôi ngọn lửa tự tôn, tự đại, ý chí quyết tâm không ỷ lại mà vượt lên chính mình bằng những nỗ lực không ích kỷ. biết mệt để chuẩn bị tốt nhất cho kỳ thi sắp tới. Ngày đêm, tôi say sưa thao thức và mừng rơi nước mắt khi tìm ra giải pháp mới cho một bài toán khó. Tiến bộ toán học của tôi cứ tốt dần lên từng ngày. Và một hôm, cả lớp tôi reo lên sung sướng khi được trường thông báo: Tôi đạt giải nhất huyện, sau đó là giải ba tỉnh.

Nguyễn Ngọc Ký (sinh ngày 28 tháng 6 năm 1947) tại Hải Thanh, Hải Hậu, Nam Định. Anh bị liệt hai tay từ năm 4 tuổi; 7 tuổi đi học viết bằng chân. Hai lần được Bác Hồ tặng huy hiệu vì có thành tích vượt khó, học giỏi. Năm 1970, ông tốt nghiệp Đại học, Khoa Ngữ văn, sau đó đi dạy và trở thành Nhà giáo ưu tú năm 1992. Ông là nhà văn Việt Nam đầu tiên viết bằng chân.

Trích tác phẩm “Tôi đi học” – nhà văn Nguyễn Ngọc Ký
Theo NXB First News

Leave a Reply

Your email address will not be published.