• Wed. May 29th, 2024

Team Music

Tin tức âm nhạc giải trí mới hot nhất

Tình yêu nồng nàn của người dân thủ đô

ByBich Ngoc

Jan 29, 2023
Rate this post

Tôi không phải là người Hà Nội, hay như nhiều người vẫn gọi, tôi đích thực là một người “quê mùa, phố nhỏ”. Nên tôi không có nhiều kỷ niệm về Hà Nội. Có lẽ vì vậy mà một khi thứ gì đó đã lắng đọng thì nó rất lặng lẽ, rất sâu lắng.

Thực ra, lần đầu tiên tôi đặt chân đến thủ đô là khi còn là sinh viên năm nhất đại học. Nhưng có lẽ vì nhân danh một chuyến đi thực tế cộng với những buổi đi tham quan như “chạy hợp đồng” để tránh tắc đường nên trong mắt tôi ngày ấy, Hà Nội chỉ gói gọn trong một vài bảo tàng. Tôi đã từng trải qua.

Mãi đến nhiều năm sau, tôi mới có dịp trở lại và gắn bó với nó. Thực ra cũng ở trong tình cảnh không có gì đáng mừng. Đó là hành trình “tìm” con của một cặp vợ chồng hiếm muộn cưới nhau gần chục năm mà vẫn “chưa ra gì” trong mắt môi miệng của mọi người.

Ký ức Hà Nội: Tình yêu nồng nàn của người dân thủ đô - Ảnh 1.

Tháp Rùa, một trong những địa điểm được người dân và du khách thập phương thường đến tham quan, chụp ảnh lưu niệm. Ảnh: Phạm Hùng.

10 năm với những giọt nước mắt xót xa và khát khao vô bờ bến được làm mẹ của người phụ nữ tuổi 30, tôi gần như cứng họng trước mọi lời gièm pha. Tôi thường tự hỏi: trái tim tôi yếu đuối hay tôi đang ở tận cùng chông gai?

Những chuyến xe khách giường nằm đi lại như thường lệ đã khiến một người say xe như tôi đã quen với mùi xăng. Quen thuộc đến nỗi những lần sau, cảnh đung đưa và ồn ào khiến tôi dễ chìm vào giấc ngủ hơn.

Hà Nội quả thực là một nơi nhộn nhịp và sầm uất! Từ 7 – 8 giờ sáng, ở khắp các con phố, từng dòng xe tấp nập, hối hả nhích từng chút một, tìm kiếm cho mình một chút không gian riêng.

Mượn xe máy của chị gái, vợ chồng tôi quyết định tự tìm đến những cung đường xa lạ thay vì thuê xe ôm để tiết kiệm. Ngày đó, việc tìm đường bằng hướng dẫn điều hướng không phổ biến như bây giờ.

Khi buộc phải buông một thứ tiếng địa phương lạ hoắc để hỏi về những người lạ tôi gặp trên phố, tôi không giấu được sự e ngại vì sợ nhận được sự dửng dưng, khinh thường. Nhưng không! Đáp lại là sự nhiệt tình đến mức thân thiện. Những chỉ dẫn tỉ mỉ, vài câu hỏi nhanh “Vợ chồng quê ở đâu?

Ra Hà Nội làm gì … “, lần đầu tiên được uống tách trà trong đời, tôi đã nghĩ mát đến tận xương tủy; hình ảnh một cậu bé háo hức chạy xe khắp phố phường chỉ để dẫn đường. đường đi, vì lo đi làm trái luật sẽ bị phạt, mất tiền oan… nên nó cứ in hằn mãi trong tâm trí chúng tôi.

Ký ức Hà Nội: Tình yêu nồng nàn của người dân thủ đô - Ảnh 2.

Đường Thanh Niên, một trong những con đường có hàng phượng vĩ đẹp nhất thủ đô. Ảnh: Phạm Hùng.

Có một Hà Nội êm đềm, một Hà Nội che chở, một Hà Nội yêu thương… những ngày sống trong hồi hộp và lo lắng của chúng tôi có lẽ vì thế mà dễ dàng hơn.

Hàng chục mũi tiêm khiến bắp tay tôi như chai sạn, không còn cảm giác đau nữa! Chắc hẳn chỉ những ai đã trải qua chặng đường này mới hiểu nó khó khăn và khắc nghiệt như thế nào. Chờ đợi, vỡ òa trong hạnh phúc, hụt hẫng, rồi lại nhen nhóm hy vọng. Bao nhiêu cung bậc cảm xúc cứ thế quật ngã trái tim của những người phụ nữ yếu đuối và dễ tổn thương.

Khoảng thời gian phải thuê nhà trọ để theo dõi và chờ kết quả tuy lâu nhưng đầy kỷ niệm đối với chúng tôi. Chồng tôi từ một người vụng về chưa từng nấu ăn trong đời nay đã vào bếp để mày mò, học hỏi nhiều món ngon. Nhìn cảnh các ông rủ nhau đi chợ, cười nói mà lòng thấy vui và ấm áp biết bao!

Đây là nơi gặp gỡ của nhiều cặp đôi cùng cảnh ngộ. Chính vì vậy chúng tôi sống với nhau bằng sự đồng cảm, sẻ chia và bao dung.

Phòng tuy chật chội nhưng giá cả rất phải chăng. Cô chủ có mở quán phở buổi sáng nên khá tiện cho sở thích ăn phở của tôi. Tôi không thể nhớ mình đã ăn nó bao nhiêu lần ở đây. Tôi chỉ nhớ mỗi lần đến giờ ăn, khi mùi nước dùng thơm phức từ tầng trệt của dãy trọ bay lên tận cửa phòng, tôi lại thấy thèm thuồng. Cô chủ tốt bụng luôn cho chúng tôi thêm vài lát thịt và thậm chí còn tính tiền cho chúng tôi với giá rất ưu đãi.

Ngày biết tin có thai, vợ chồng tôi như vỡ òa trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. Quả ngọt đã đơm hoa kết trái một cách kỳ diệu nhất. Người bác sĩ điều trị gần như trở thành người thân ở thủ đô xa lạ này, nở nụ cười mãn nguyện với chúng tôi.

Kết quả của hành trình gian khổ năm ấy là một cậu bé kháu khỉnh, kháu khỉnh, năm nay đã 5 tuổi. Sáng sớm nay, một buổi sớm mùa thu trời trong xanh, tôi đưa con đến trường dự lễ khai giảng. Chẳng biết vì sao mà lòng tôi chợt rưng rưng: tôi nhớ về một Hà Nội đã từng vỗ về, sẻ chia… cùng tôi đi qua những năm tháng ngọt ngào ấy.

Bài viết Tình yêu nồng nàn của người dân thủ đô tham gia cuộc thi Viết về ký ức Hà Nội trên chuyên mục Hà Nội Ngày nay (Báo Điện tử Dân Việt). Kính mời độc giả gửi bài dự thi về địa chỉ email [email protected] hoặc gửi thư về địa chỉ Ban Bạn đọc, Báo Nông thôn Ngày nay / Điện tử Dân Việt, 68 Dương Đình Nghệ, Cầu Giấy, Hà Nội.

Tác phẩm gửi đến Báo điện tử NTNN / Dân Việt phải ghi rõ họ tên tác giả, bút danh (nếu có), năm sinh, nghề nghiệp, giới tính, địa chỉ liên lạc, email, số điện thoại. Mỗi tác giả có thể gửi nhiều tác phẩm nhưng phải thống nhất bút danh.

Cơ cấu giải thưởng: 01 giải nhất trị giá 10 triệu đồng kèm Giấy chứng nhận; 01 giải Nhì trị giá 7 triệu đồng cùng Giấy chứng nhận; 02 giải Ba, mỗi giải trị giá 5 triệu đồng kèm Giấy chứng nhận và 05 giải Khuyến khích, mỗi giải trị giá 2 triệu đồng kèm theo Giấy chứng nhận.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *