DU LỊCH 

Tình yêu miền Tây: Thương nhớ Cà Mau

Rate this post

Làm một chuyến đi về miền Tây, tôi mời bạn. Khám phá Cô Út Cà Mau để thấy đẹp chuẩn bị ra sao với những cánh rừng đước bạt ngàn, những rừng cá thu xanh ngắt từ vùng đất phù sa ngày càng mở rộng thêm.

Về nhà chơi, lúc nào cũng đầy tôm cua!

1. Ra trường, yêu một chàng trai Sài Gòn, tôi trở thành công dân của “thành phố không bao giờ ngủ” với hơn chín triệu dân. Nhịp sống Sài Gòn hối hả, tất bật, bộn bề khiến tôi nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn, thật bình yên biết bao. Để rồi khi nguôi ngoai khỏi nhịp sống hối hả thường ngày nhờ những tấm lòng hảo tâm, những cây rau thơm vẫn đang góp những hành động nhỏ bé của mình để làm cho Sài Gòn đẹp hơn trong khói bụi, tắc đường, hay cảnh người dân “bơi” trong mùa mưa, càng Tôi nhớ tấm lòng của người dân quê tôi chân chất, thấm đượm tình làng nghĩa xóm, sau một tiếng đồng hồ có mặt, mọi người giúp đỡ nhau khi cần.

Tình yêu miền Tây: Thương nhớ Cà Mau - ảnh 1

Khu ngã ba sông, gần chợ Đất Mũi

Ở xóm tôi, những năm chín mươi, gia đình ai cũng nghèo. Điện không có, lộ bê tông còn xa hoa hơn. Buồn bã. Nhìn vào lịch, tôi đợi đến thứ bảy để đến nhà bà Sáu xem “tiếng ve” (ti vi). Cái “giọng” đen trắng mở bằng pin, thỉnh thoảng có hạt vừng, phải dùng tay đập vào màn hình vài cái nó mới trở lại bình thường, nhưng niềm vui của lũ trẻ chúng tôi, kể cả những người lớn trong xóm. . Em thích nhất là hè đến được ở nhà đi học bơi lặn rồi đến nhà bà Sáu xem “Tế thiên” bảy mươi hai phép lạ, vui mắt. Có khi trên đường về nhà bọn nhóc chúng tôi làm một trò biến hóa kiểu “thập toàn đại bổ, quán tính” theo kiểu Thiên Cung ồn ào náo nhiệt, bây giờ mỗi lần nhắc đến đều phá lên cười.

Gương mặt bà Sáu nhân hậu. Cô ấy không mắng chúng tôi khi vừa xem “múa giọng” vừa nói đùa. Có khi bà Sáu còn luộc chuối hoặc luộc bắp cho chúng tôi ăn. Bà Sáu góa chồng, ông hy sinh trong Tết Mậu Thân năm 1968 trong một trận càn của địch, lúc đó bà mới ngoài ba mươi tuổi. Cô ấy ở đó, khu vườn rộng lớn và những cánh đồng do một tay cô trồng. Bà Sáu hay nói với người lớn chúng ta, hãy kệ lũ trẻ, ồn ào như vậy cho vui nhà. Còn nữa, tôi già rồi, chắc mấy ông này có người chống gậy. Lớn lên tôi mới hiểu được hai lời bà Sáu chống gậy nói. Nhưng đúng là khi bà mất, Chuột không phò tá mà mang lư hương tiễn bà ra đồng ngủ.

2. Đất có quê với thói! Trước khi chuyển sang nuôi trồng thủy sản, quê tôi có nghề đánh bắt cá ruộng vào mùa khô sau Tết Nguyên đán. Việc quay chụp thường diễn ra vào lúc rạng sáng, nhiều ruộng rộng, chủ quán net phải chuẩn bị mọi thứ từ chiều ngày hôm trước. Mỗi khi chụp ảnh, hàng xóm xúm vào chọn cá để kịp cân cho thương lái. Loại nào không bán được, người ta chia nhau làm nước mắm phơi hoặc ủ chua để ăn dần. Nhà này chụp ảnh, mấy hôm lại sang nhà khác, cứ thế cùng nhau nuôi cá, thật là vui. Bọn trẻ chúng tôi cũng bận theo người lớn. Có một anh chàng vì vướng phải mớ cá rô đồng nên bị đâm vào tay, khóc sưng cả mắt, nhưng chúng tôi không sợ. Hồi đó, chúng tôi hay khoe với nhau sau khi chụp ảnh, có tiền mẹ đưa đi chợ mua nhẫn vàng đeo, hay sắm sửa đồ đạc trong nhà.

Tình làng, nghĩa xóm gắn bó với nhau qua câu chuyện miếng ăn, câu chuyện con cá, hũ mắm hay khi những người nông dân ngồi buôn dưa chuột với nhau. Nam, trong cơn say, đôi khi có lời qua tiếng lại nhưng khi tỉnh dậy vẫn thấy Ba, chú Tư… như chưa có chuyện gì xảy ra. Rồi họ vẫn rủ nhau đi uống nước chè sáng, nhắc bữa cơm gia đình chú Sáu, các chị nấu nồi cháo cá lóc nước cốt dừa ăn no nê.

Người miền Tây thì cái gì cũng bỏ qua, chỉ bán anh em xa, mua láng giềng gần là không bỏ qua, chơi với nhau thật thà như đếm.

Tình yêu miền Tây: Thương nhớ Cà Mau - ảnh 2

Cà Mau mỗi ngày mới

Người miền Tây dễ thương quá!

3. Thuở nhỏ sức yếu, khi trở trời thì ngã bệnh. Cảm thấy khó chịu trong người, tôi chạy sang nhà bà Tư Mười xin đánh gió. Mấy động tác bôi dầu, dùng lược chải đầu, vò mạnh vài cái rồi xông hơi cho mẹ vài lần, tôi thấy khỏe mạnh trở lại. Bà Tú cũng là người làm vườn, sinh ra nhiều người trong làng. Cô ấy thường nói rằng gia đình cô ấy, từ mẹ đẻ đến mẹ đẻ của cô ấy đều biết cách đỡ đẻ. Có được làn da trắng và mái tóc dài như bây giờ, mẹ nói tôi cũng nhờ bà Tư cho mát tay. Bà Tư thường dặn tôi phải chăm chỉ học hành, một ngày nào đó lớn lên sẽ làm bác sĩ giúp phụ nữ làng Bào Hàm sinh nở, nhưng bà đã già, không còn khỏe tay chân, giờ cái gì cũng hiện đại. Có lẽ do bà Tư “ế” nên giờ mới thành bác sĩ, nhưng dốt như mẹ tôi, mẹ tôi thường chọc tôi khi thấy tôi mang về nhà bằng khen của giám đốc bệnh viện.

\N

Nhiều người trong xóm tôi đi học dở dang, một phần vì xa trường, một phần vì nghèo, phải bươn chải kiếm sống sớm. Ở tuổi chúng tôi, các em đều nghỉ học, chỉ có tôi cố gắng “cuốc bộ” mỗi ngày 30 km để tìm con chữ. Qua những cánh đồng khô hạn, qua những mảnh vườn um tùm, qua cơn mưa đầu mùa, qua nỗi sợ hãi, tôi về nhà với nồi cơm mẹ nấu vẫn đợi tôi. Vì vậy, khi nghe tin tôi đậu đại học, bà Tư chống gậy lom khom đến. Con gái ngoan nhất xóm, bà Tư khen. Hóa ra, người dân quê tôi cũng say mê học hành, chỉ có điều thời chưa tạo nên những anh hùng chữ nghĩa mà anh hùng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc thì quê hương tôi no đủ. Vì vậy, bất cứ khi nào tôi nghe ai đó nói “thung lũng của tri thức”, tôi ghét sợ hãi.

4. Mẹ tôi đã chăm sóc tôi sinh nở. Dịch bệnh Covid-19 bùng phát, cô kẹt lại Sài Gòn. Mẹ buồn. Nghe trong giọng nói của mẹ tôi mỗi lần gọi về nhà cho cháu nội, lòng đầy nỗi nhớ!

Quê hương dù xa xôi nhưng lòng ai vẫn còn đó bao niềm thương nhớ in sâu trong đáy mắt!

Đối với mẹ, Cà Mau là nơi chứa đựng tuổi thơ gian khổ vì 5 đứa con thơ. Với tôi, Cà Mau như dòng máu nóng, thấm sâu vào huyết quản. Cà Mau, nơi anh em chúng ta đã đủ lông đủ cánh bay nhảy với đời. Cà Mau, nơi tôi mong được trở lại để mỗi chiều được quây quần bên mâm cơm dù chỉ có cây trâm với vài miếng tóp mỡ.

Ông bà và bố mẹ tôi là nông dân.

Tôi sinh ra và lớn lên ở Cà Mau.

Tôi từ Cà Mau vào Sài Gòn lập nghiệp!

Tôi hạnh phúc khi quê hương tôi khoác lên mình chiếc áo mới!

Gặp lại đám bạn thời cấp 3 mà tôi đặt tên là nhóm “Anh Ba Khiết”, hè này tôi về, tụ tập ăn uống ngon lành. Họ nói Đất Mũi bây giờ đẹp quá! Thay đổi làn da từ phong cảnh đến kiến ​​trúc. Lần này, chúng ta hãy cùng nhau làm một chuyến trở lại Đất Mũi.

Vâng, tôi hứa với họ.

Mùi ba khía muối ngon, thèm quá… Cà Mau ơi!

Bài viết liên quan

Leave a Comment