Ăn chơi 

Tính cách người Quảng qua tô mì Quảng

Rate this post

Sự kiện này góp phần hưởng ứng Năm Du lịch quốc gia với chủ đề “Quảng Nam – điểm đến du lịch xanh”.

Qua những món ăn dân dã, đặc trưng đã có từ lâu đời ở vùng đất nào, ta có thể thấy được tính cách, nét văn hóa của con người nơi đó. Với người Quảng Nam, đó chỉ có thể là mì Quảng.

Tính cách của người Quảng qua tô mì Quảng - Ảnh 1.

Lễ hội Mì Quảng lần thứ I diễn ra từ ngày 5 đến 7/8 tại thôn Thanh Chiêm, xã Điện Phương, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Ảnh: COCO MI

Một điều thú vị là khi nhắc đến món ăn dân dã, quen thuộc này, ngay lập tức… tính “cãi Quảng Nam” lại nổi lên… dữ dội. Ai cũng cho rằng mì Quảng phải nấu thế này, “phụ tùng” phải thế kia… mới là “chính hiệu”, “chính hiệu con nai vàng”. Chín người mười ý – vì thế, đã dẫn đến những cuộc tranh luận bất phân thắng bại!

Như nhà thơ Huỳnh Trường Phát – hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Nam:

Mùi của “cái đó” của “mì”

Có tiếng dẫm đạp của tôm con.

Mì Quảng đi khắp nơi trên thế giới

Mang nhị ngọt xứ Quảng Nôm.

Nói gì thì nói, dù mì Quảng có “khác” đến đâu thì cũng có rất nhiều “điểm giống nhau”. Quan sát thực tế 20 gian hàng mì Quảng do người dân làng Phú Chiêm làm ra tại lễ hội lần này, có thể thấy:

Đó sẽ không phải là một tô mì Quảng, nếu khi ăn tô mì Quảng đó, chúng ta không cảm nhận được mùi thơm của dầu phộng thoang thoảng qua từng sợi mì. Hương vị đó nói lên điều gì về tính cách con người xứ Quảng? Tôi cho rằng đó là “nét duyên ngầm” của phụ nữ xứ Quảng. Tuy không “sắc nước hương trời”, “chim sa cá lặn” nhưng khi đã quen, ta cảm nhận được sự hiền lành, chân chất… như hương vị của dầu phộng, lẩn khuất đâu đó trong từng tô hủ tiếu. Quang.

Sẽ không phải là một tô mì Quảng, nếu tô mì Quảng đó thiếu bánh tráng. Nhưng bánh tráng đó phải dày, phủ đầy mè đen và khi giã nhỏ sẽ nghe ngay tiếng ngon ngọt. Âm thanh đó nói lên điều gì? Đó là tính cách không ồn ào, nhiệt tình, bộc trực, thẳng thắn của chàng trai xứ Quảng.

Tuy có dầu phộng, có bánh tráng nhưng không phải tô mì Quảng mà không có ớt sừng trâu! Một loại ớt to, cay vừa phải, cho vào miệng nghe tiếng “roẹt” rất sảng khoái.

Tất nhiên, không chỉ vậy, còn có cả “phụ tùng” đi kèm. Ví dụ như ở Phú Chiêm, sau khi quan sát các quầy hàng, tôi nhận thấy các mẹ, các chị chỉ cho thêm lòng heo, tôm đã ướp gia vị, đậu phộng giã nhỏ và các loại rau xanh. Trong khi đó, ở nhiều nơi khác hiện nay có thể đổi thịt gà, thịt ếch … rõ ràng là không có sự thống nhất. Điều này được học giả người Quảng Nam Nguyễn Văn Xuân cho rằng, đó là “tính dân chủ” của người Quảng được thể hiện trong tô mì Quảng: Ai cũng có thể nấu được tô mì Quảng theo cái “ruột” của mình – không có. chẳng hạn như “ấn tượng”.

Còn nhiều ý kiến ​​khác nhau, về tô mì Quảng thì mình không dám bàn sâu. Chỉ hỏi một câu: Tại sao khi về Quảng Nam, với gánh mì Quảng rong ruổi trên con đường quê, lúc nào ta cũng thấy trong bếp lò luôn thoang thoảng một làn khói nghi ngút, mùi thơm dễ chịu, quyến rũ theo từng người. bươc. chân mang mì Quảng, khiến ta thưởng thức một tô cũng phải “thèm thuồng”.

Vậy bí mật nằm ở đâu? Một nghệ nhân nấu mì Quảng hơn 50 năm bán rong ở làng Phú Chiêm cười nói: “Lấy ít hành đập dập, cho lên vỉ rồi cho lên bếp”. Nó có đơn giản như vậy không? Ở đó! Chỉ một chi tiết nhỏ, tuy nhỏ nhưng cũng đã góp phần tạo nên bản sắc của bếp mì Quảng đó.

Với tôi, một phần thú vị nữa là tại lễ hội mì Quảng lần thứ I, ông Lê Trí Thanh, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam đã trực tiếp đốt bếp lửa như “thay lời muốn nói”: Xin vui lòng tiếp tục. Tiếp tục giữ lửa nấu mì Quảng trong mọi gian bếp…

Bài viết liên quan

Leave a Comment