DU LỊCH 

‘Sa Pa, Đà Lạt nhốn nháo vì du lịch mì gói’

Rate this post

Chúng ta không thể ép Đà Lạt, Sa Pa cũ kỹ, nghèo nàn, lạc hậu, nhưng điều đó không làm cho nó trở nên lộn xộn.

Câu chuyện Sa Pa, Đà Lạt gần đây lại nóng lên với sự xuất hiện của hàng loạt khu du lịch tự phát gây tranh cãi. Đó là trào lưu chụp ảnh phong cách Tây Tạng ở bản Cát Cát (Sa Pa), hay gần đây nhất là khu du lịch miệt vườn Vịnh Thượng Uyển lai giữa phong cách Nhật Bản và Indonesia tại Đà Lạt. Đọc bình luận của độc giả VnExpress, tôi nhận thấy có hai luồng quan điểm trái ngược nhau. Một bên phản đối kịch liệt những khu du lịch tự phát, bắt chước kiểu cách của nước ngoài như thế này; Phía còn lại thì có cái nhìn thoáng hơn khi cho rằng cái này không thể cứ bám vào dĩ vãng để làm du lịch mà phải biết đón đầu ngay, đón đầu xu thế, nắm bắt cơ hội để thu hút du khách.

Thực ra, tôi cho rằng ý kiến ​​của mỗi bên đều có lý do riêng. Quan điểm về thẩm mỹ, cái đẹp, nhu cầu đi lại của mỗi người là khác nhau nên rất khó để tìm ra cách làm hài lòng tất cả mọi người. Tuy nhiên, tôi cũng xin đưa ra một vài nhận xét xung quanh câu chuyện này, trên tinh thần góp ý xây dựng, để những người làm du lịch Việt Nam có hướng phát triển bài bản và bền vững.

Đà Lạt hay Sa Pa bây giờ đã khác xưa rất nhiều, đã là một thành phố lớn, năng động và phát triển chứ không còn là thiên nhiên nghỉ dưỡng như mấy chục năm trước. Khi xã hội phát triển, chúng ta không thể cứ bảo thủ tư duy mãi, buộc những nơi này mãi nghèo nàn, lạc hậu. Bạn không thể đòi hỏi một Đà Lạt hoang sơ, chỉ có rừng thông và thác nước khi dân số ngày càng đông, du khách đến ngày càng đông. Bạn không thể ép Sa Pa vẫn chìm trong sương mù với những căn nhà lụp xụp mái tranh.

>> Mười năm nữa, ai còn muốn đến Sapa, Đà Lạt?

Nhiều người nói yêu Đà Lạt, Sapa ngày xưa khi chưa “thất truyền” như bây giờ. Tôi nghĩ họ yêu cảm giác của họ hơn là họ muốn những vùng đất du lịch này phát triển. Nhìn ở góc độ tích cực, nhìn hàng dài người đổ về đây mỗi dịp lễ, cuối tuần, tôi vẫn mừng vì những nơi này vẫn “hot”. Nếu nói Đà Lạt, Sa Pa “mất chất” thì tại sao người ta vẫn đến du lịch?

Nhiều người không thích cách người dân nơi đây tạo ra những điểm check in giả tạo để những vị khách nhí chụp ảnh tự sướng. Cá nhân mình không thích kiểu đăng ảnh sống ảo như vậy. Tuy nhiên, tôi không thể kết luận rằng những người vào đó sống ảo là không có gu, hay xem thường sở thích của mình. Đó là cách nhìn một phần. Đẹp hay xấu, hợp thời hay lai căng, hiện đại hay hỗn tạp… tất cả đều do cái nhìn chủ quan của mỗi người. Có thể bạn thấy nó không đẹp nhưng nếu người khác thích và hài lòng thì sao?

Suy cho cùng, một địa điểm du lịch mà mấy chục năm nay vẫn vậy, không có gì mới, chỉ có cây, cỏ, hoa, lá… thì tôi tin mọi người sẽ không còn hứng thú nữa. tình yêu trở lại. Du lịch Đà Lạt không thể mãi là rừng thông, hồ, sông, suối, không khí mãi được. Với Sapa cũng vậy. Điều kiện thiên nhiên, cảnh quan ưu đãi là cần thiết nhưng chưa đủ để du lịch phát triển lâu dài. Khách du lịch cần nhiều hơn thế ở những nơi này, và vì vậy địa phương cũng cần phát triển các dịch vụ hiện đại đi kèm, để một mặt khiến du khách không cảm thấy nhàm chán, mặt khác có thể khiến họ tiêu tiền, tạo thêm nguồn thu cho đầu tư. và phát triển.

Tuy nhiên, làm thế nào để đạt được mục tiêu đó là một câu chuyện dài và vô cùng phức tạp. Tôi hoan nghênh và ủng hộ tinh thần dám đổi mới của những người làm du lịch Đà Lạt và Sa Pa, tuy nhiên, tôi thất vọng với cách quản lý và phát triển du lịch thiếu định hướng và đồng bộ của người dân. Điều đó khiến cái mới trở nên tùy tiện và hỗn độn, để rồi nhìn lại tổng thể, tất cả chỉ là “nồi lẩu thập cẩm”, thiếu điểm nhấn và nét riêng. Đó là sai lầm lớn nhất của du lịch Việt Nam nói chung.

>> Du lịch Sapa, Đà Lạt

Cách đây hơn 20 năm, lần đầu tiên đến với Sa Pa, Đà Lạt, tôi đã rất ấn tượng với cảnh sắc thiên nhiên thơ mộng, trong trẻo không lẫn vào đâu được của núi rừng nơi đây. Nhưng phải thừa nhận, mọi thứ lúc đó còn rất nghèo nàn, đi lại khó khăn, sinh hoạt còn nhiều bất tiện, khách du lịch còn thưa thớt do hình ảnh địa phương chưa được quảng bá rộng rãi. Tôi từng mong muốn những người làm du lịch có thể đầu tư và phát triển từng bước dựa trên những tiềm năng to lớn mà thiên nhiên ban tặng.

Bây giờ, mùa thu trở lại, Sa Pa, Đà Lạt đã “lột ​​xác” hoàn toàn, tiếng tăm vang xa, trong và ngoài nước tấp nập, đời sống người dân được cải thiện đáng kể. Tôi vui vì sự thay da đổi thịt đó, nhưng cũng hơi buồn khi sự phát triển không đi đôi với việc bảo tồn những giá trị vốn có của vùng đất nơi đây. Những khối bê tông không thể kiểm soát, khi du lịch tự phát lộn xộn, thiếu hệ thống … là những gợn sóng trong lòng những người còn lưu giữ những nét xưa của Đà Lạt, Sa Pa, vô tình chúng ta đã “hòa tan” những nét văn hóa đặc trưng trong dòng chảy hội nhập với thế giới hiện đại.

Đà Lạt hay Sa Pa, từ lâu đã được biết đến là những thành phố du lịch nổi tiếng, nhưng việc quy hoạch du lịch theo hướng nào thì có lẽ hiện nay vẫn chưa ai biết. Tốc độ đô thị hóa nhanh chóng khiến thành phố mất đi vẻ hoang sơ, bình dị mà thay vào đó là những nhà hàng, khách sạn, khu nghỉ dưỡng hiện đại được xây dựng sau khi tàn phá núi rừng. . Tất cả đều là hậu quả của hàng loạt sai phạm trong quy hoạch và định hướng phát triển du lịch của địa phương.

Hãy ngắm nhìn phố cổ Hội An với hàng trăm ngôi nhà cổ kiểu dáng giống nhau, cũ kỹ và có phần lạc hậu. Rõ ràng nếu so sánh chúng với những công trình hiện đại, bắt đúng xu hướng như ở Sa Pa, Đà Lạt thì nơi đây không thể so sánh được và cũng không có quá nhiều người đến đây để sống ảo. Nhưng nói về tầm nhìn xa hơn, khi quảng bá du lịch Hội An, đó chính là những điểm nhấn để thu hút du khách nước ngoài – thứ mang lại sức sống cho du lịch Việt Nam. Trong khi đó, bạn không thể quảng cáo rằng Đà Lạt có chỗ sống ảo này, Sapa có chỗ check-in kia. Ai sẽ đến Việt Nam chỉ vì những thứ giả tạo, bắt chước đó?

>> ‘Sa Pa mờ ảo khi du lịch Tây Tạng’

Mỗi địa điểm đều có nét độc đáo riêng. Người dân đến Nha Trang, Phú Quốc tắm biển; đến Đà Lạt để trải nghiệm những đồi thông thơ mộng, không khí se lạnh và vẻ hoang sơ, lãng mạn, thơ mộng; Ghé thăm Sapa để đắm mình trong làn sương mù với cái lạnh đặc trưng của vùng núi Tây Bắc. Nhưng bây giờ chúng ta còn lại những gì? Những tác phẩm sống ảo này có thể đẹp trong mắt nhiều người, có thể thu hút du khách trẻ, góp phần nâng cao thu nhập cho người dân địa phương nhưng lại chẳng đóng góp được gì cho việc quảng bá du lịch địa phương nói riêng và du lịch Việt Nam nói chung.

Lập kế hoạch du lịch không phải là một điều dễ dàng. Nhưng đó là công việc quan trọng nhất quyết định điểm du lịch đó phát triển lâu dài hay theo kiểu ngẫu nhiên? Nếu chỉ chạy theo trào lưu, làm du lịch kiểu mì ăn liền, chộp giật, khai thác sở thích sống ảo mà quên đi giá trị cốt lõi của bản chất thì sẽ đánh mất bản sắc của chính mình. . Hãy xây dựng làm sao để Đà Lạt, Sa Pa ngày càng đẹp hơn theo đúng phong cách đặc trưng vốn có của nó, không “sớm nở tối tàn” vì những thứ ngoại lai nhất thời.

Chúng ta không thể đổ lỗi cho sự phát triển kinh tế khiến nhu cầu của người dân tăng cao, buộc khách du lịch phải chạy theo để đáp ứng. Vấn đề nằm ở tầm nhìn phát triển, năng lực quản lý đến đâu? Tại sao cứ làm theo kiểu nước này, nước kia trong khi không làm gì đó để quảng bá vẻ đẹp thiên nhiên và văn hóa mang bản sắc riêng?

Không ai bắt Đà Lạt, Sa Pa phải cũ kỹ, nghèo nàn, lạc hậu. Nhưng phát triển như thế nào để đảm bảo tổng thể hài hòa, hiện đại nhưng vẫn bảo tồn được thiên nhiên và các giá trị truyền thống, đó mới là vấn đề. Không khó để xây dựng một vài khu du lịch tự phát, bắt chước nước này, nước kia làm điểm check in sống ảo. Nhưng những thứ hợp thời trang thường tồn tại trong thời gian ngắn. Và rồi, khi trào lưu kết thúc, chúng ta sẽ còn lại gì ngoài một mớ hỗn độn, lộn xộn?

Vũ Hoàng Sơn Nam

>> Ý kiến ​​của bạn là gì? Đăng bài nơi đây. Bài viết không nhất thiết trùng với ý kiến ​​của VnExpress.net.

Bài viết liên quan

Leave a Comment