Ăn chơi 

Quán bánh canh không tên đã truyền qua ba đời vẫn còn mới mẻ đối với người Sài Gòn

Rate this post

Quán Sài Gòn: Quán bánh canh không tên đã qua ba đời vẫn còn mới với người Sài Gòn - Ảnh 1.

Người ta dễ lầm tưởng bánh chưng chỉ khác ở đường chỉ hai đầu, bát bánh mặn nhìn nhẹ nhàng thoáng mát nhưng đầy ắp đồ tươi ngon – và rất Chợ Lớn trong 2 chai tương đen và dấm đỏ. Ảnh: Thái Hoàn

Tiệm không tên đã truyền qua ba đời

Bánh đa, cũng làm từ tinh bột, nhưng lạ so với phở, bún, phở … khi nói đến món mặn, món ngọt, món khô, xào với nước lèo, nước dùng … Mới đây, phiên bản ngọt hơn của nó một chút. . nổi tiếng khi cendol – món bánh của Singapore được hãng truyền thông CNN của Mỹ bình chọn là 1 trong 30 món tráng miệng ngon nhất thế giới.

Ở Việt Nam, các loại bánh như chè con sâu ở Hải Phòng, bánh bèo – bánh hoa ở Chợ Lớn, bánh đậu đỏ nước cốt dừa ở Cần Thơ … cũng có nhiều dạng. Nói đến món mặn tuy ít phổ biến nhưng cũng hay được nhắc đến như món bánh cuốn theo dòng người Việt từ Campuchia về, thường thấy ở khu ẩm thực Hồ Thị Kỷ. Nhưng bánh canh có số lượng khủng hơn hẳn, dù dễ dàng bắt gặp ở Malaysia, Singapore, Hong Kong … Thế nên bữa đó chị Trần Nguyên Hãn ở quận 8 bán hàng liền ghé ngay.

Qua cầu Chà Và là đường Tùng Thiện Vương lúc nào cũng ồn ào, tấp nập. Nhưng chỉ cần rẽ phải là bạn sẽ đi vào xóm nhỏ Trần Nguyên Hãn vô cùng yên bình. Không biết những người đặt tên đường Sài Gòn có ý nghĩa gì khi để danh tướng này ở gần chợ Xóm Củi. Dù tượng ông ở dưới chợ Bến Thành, cũng như các vị vua nhà Trần hầu hết tập trung quanh quận 1. Tại số nhà 81, cách ngã tư sầm uất vài dãy phố, một quán nước – quán nhỏ đã hiện hữu. đâu đó 40 năm mà vẫn không có tên.

Quán Sài Gòn: Quán bánh canh không tên đã qua ba đời vẫn còn mới với người Sài Gòn - Ảnh 2.

Quán nhỏ mấy chục năm vẫn không có tên, bán bánh canh bà Tiêu mấy đời nay, nằm trên con đường Trần Nguyên Hãn yên tĩnh, xanh mát. Ảnh: Thái Hoàn

Ở tiệm bánh mì bán nhiều đời này có 9 anh chị em và dì Hoa là người phụ nữ duy nhất trong số 4 người bán. Người dì cho biết bánh tráng trộn, bánh rút xương … đã có ở quán ba cô đứng bán cùng bà ngoại, cách đây rất lâu trước năm 1975. Quán nước, cũng không có tên đó, tôi nhớ khá rõ. . Lúc đó, căn nhà thuê ở đối diện nhà hàng Tân Mỹ Hương, đầu dốc Hưng Phú, Q.8.

Sau năm 1975, quán nước đóng cửa “do chủ bỏ Sài Gòn, bán nhà xuống Long Khánh mua đất làm ruộng nên không có chỗ bán”. Vài năm sau, cửa hàng mở cửa trở lại tại địa điểm hiện tại. Cha truyền nghề cho các chị, các dì, đến bây giờ vẫn không thèm sang tên quán.

Bánh lạ ở nước dùng

Nấu, nêm gia vị theo kiểu của người Tiều (Tiều Châu), quán cũng có hủ tiếu, hủ tiếu… nhưng món được truyền tai nhau và ca tụng nhiều vẫn là bánh tráng trộn, bánh xương, bánh thịt bằm. Rõ ràng hơn là không ở nước dùng và các món ăn kèm. Không giống như mì hay hủ tiếu mà mùi của mì có thể ảnh hưởng đến nước dùng trong tô, bánh tét gần như là trung tính. Vì vậy tay nghề của người bếp thể hiện rất rõ qua độ ngọt của nồi nước dùng, chủ yếu là xương heo được hầm kỹ, hớt bọt.

Quán Sài Gòn: Quán bánh canh không tên đã qua ba đời vẫn còn mới với người Sài Gòn - Ảnh 3.

Một kiểu “quán nước” rất quen thuộc ở Sài Gòn, quán nhỏ, nghi ngút khói, sặc sỡ, bán đồ ăn sáng, chè nước… rất đặc biệt với món bánh ở nước dùng. Ảnh: Thái Hoàn

Hỏi có nguyên liệu và gia vị nào khác không, chủ quán chỉ cười “không có gì”. Nói ngay đi, có thể còn tranh cãi về nguồn gốc, món bánh mặn với nước dùng khá phổ biến trong cộng đồng người Triều Châu ở nhiều nước, với một cái tên rất hay, dịch sang tiếng Anh là “silver metalodle” – mì kim bạc, nên kinh nghiệm nấu nướng gia truyền của họ chắc hẳn khó người lạ nào có thể so sánh được.

Không nêm nếm gia vị vào bát để giữ nguyên vị ngọt rất riêng của nước dùng khi cầm thìa, tiếp theo là một vài sợi bánh nhỏ trượt ra khỏi cần nhai. Vốn là người khá nhạy cảm với bột ngọt nên bữa đó không có người nào bị dị ứng nên dễ hiểu vì sao quán được khen ngon.

Tô bánh tráng trộn đi kèm gồm có thịt băm, nạc heo, cật, tim, gan, dạ dày, phở non. Chỉ trừ một số thứ cần nấu lâu như dạ dày, phở, những lát cật, nạc, gan … mới nấu đến khi giòn và ngọt, không bị khô, nhão hay có mùi hôi. Đặc biệt những lát thận được thái rất dày theo kiểu người Hoa, được chế biến kỹ không có mùi ngai ngái.

Nếu không có gia vị, các món ăn sẽ cần đến sự hỗ trợ của nước chấm do khách tự pha từ chai nắp đỏ – giấm đỏ, chai nắp xanh – nước tương hay còn gọi là xì dầu, ớt sa tế, ớt tươi thái lát. Sẽ hơi nhạt so với các món chấm từ mắm, hay muối ớt, muối tiêu… nhưng hợp với độ tươi ngon của món ăn và cách nấu khá dân dã. Chỉ tiếc là rau cũng như nhiều món Tàu rất ít, chỉ có 1 lá xà lách với ít ngò gai thái nhỏ.

Hỏi dì Hoa món bánh gia truyền bao đời nay, bánh phải nhà làm, nói thật hay mua ở chợ Xóm Củi. Vì vậy, dù ít phổ biến trong các nhà hàng nhưng món ăn này vẫn được lưu truyền trong cuộc sống, vì chợ có bán buôn.

Biết rằng nền ẩm thực nước ta rất đa dạng và ngon với bún, bún, phở, phở … nhiều phiên bản theo từng địa phương, chúng tôi vẫn mong rằng món bánh xèo mặn sẽ được phổ biến rộng rãi hơn. Để không chỉ giới thiệu thêm những nét ẩm thực hấp dẫn của xứ sở kim chi mà bạn cũng sẽ không phải “chạy dăm ba dặm” qua các quán ăn quận 8 để ăn khi thèm, nhớ mãi.

Bài viết liên quan

Leave a Comment