Ăn chơi 

Những ngày kỷ niệm của phương Tây

Rate this post

Vì vậy, dù không nhớ hết, nhưng mỗi khi nhắc đến tên ai, tôi lại nhớ như in địa danh. Nghĩ đến chị Năm là nhớ Ca Dao, nhắc anh Bảy thì nhớ Mạc Cang Dũng, nhắc chị Sáu thì nhớ Sơn Chấm, hay nhắc chú Tám thì nhớ Ô. Moi … Tên người và địa danh luôn mang đến cho tôi những điều mới mẻ. lạ sau mỗi lần giỗ chạp với bà. Trong số những điều tôi biết, có những điều chỉ tôi và gia đình biết.

Những ngày kỷ niệm của phương Tây - ảnh 1

Dùng với những món ăn đơn giản nhưng đầy trân trọng

Niềm vinh dự đó thường trỗi dậy khi tôi nấu món gì ngon, tôi sẽ nêm gia vị cho món ăn đó bằng câu “món này ông cố tôi thích ăn khi còn sống”. Ban đầu, những lần ngây ngô nói ra, tôi nhận lại bằng sự không tin tưởng của bố mẹ. Nhưng lâu dần thành thói quen, vì ngày giỗ, tôi là người có thể bước từ bàn trà của đàn ông trước nhà xuống bếp vang lên tiếng xoong nồi của đàn bà ngồi sau. nhà ở. Bên bàn bếp, người lớn thường nói về cuộc sống xưa, nhắc nhở những người đã khuất bằng những điều giản dị như thói quen thường ngày của họ, và thức ăn thường được dùng để chứng minh rằng không thể thiếu thứ gì trong ngày giỗ này. Không thể thiếu dưa?

Dường như những món ăn, thói quen của ông bà đã khuất luôn được tái hiện trong những ngày giỗ. Con cháu có thể không nhớ ông bà cao bao nhiêu, sinh năm nào, nhưng sẽ nhớ ngày mất và món ăn yêu thích của mình khi sinh ra. Những món ăn có phần đặc sắc, ngon nhất là có thể dâng lên ông bà là tấm lòng của con cháu. Để rồi qua đó, nhắc nhở các cháu, các con, một số không biết mặt bà cố nhưng hãy nhớ rằng bà cố thích ăn cá rô. Vì vậy, có những người con đi làm xa, không được thắp hương đầy đủ, chỉ có hộp cơm với chút cá rô kho tộ nhưng dường như ông bà cũng vui và mỉm cười vì lòng hiếu thảo.

Những ngày kỷ niệm của miền Tây - ảnh 2

Những người phụ nữ ở quê chuẩn bị lễ vật

Nhưng cái may mắn cho đứa con từng theo bà ngoại làm giỗ không chỉ có bấy nhiêu mà nó còn là một “danh bạ họ hàng” chi tiết như “bà cố trẻ” của dòng họ. Ngày giỗ đối với trẻ em là để gặp gỡ bạn bè, anh chị em cùng trang lứa, đối với người lớn cũng là niềm vui khi được gặp nhau. Bởi những người phụ nữ bạn gặp không chỉ để hỏi thăm, trao đổi chuyện gia đình, chuyện đời, “soi” xem ai hợp nhau, mà gặp nhau cũng với mục đích để con cháu biết họ hàng, cội nguồn, cội nguồn của mình. . Có lẽ vì vậy mà hai chữ “họ hàng” ở miền Tây thường dài và rộng vô tận, giống như rễ cây cổ thụ tỏa ra khắp nơi, đến đâu cũng chạm vào cùng một gốc.

\N

Cô chú Năm tôi lấy nhau cũng từ ngày giỗ của ông bà nội. Bà nội kể, đám giỗ ở Mỹ Tho, bà ngoại đi cả ngày mới về nhưng vào bếp thấy con nhỏ vừa hiền vừa ngoan, hỏi tuổi hợp với chú nên nhờ mai mối. . Lần sau, cũng nhân ngày giỗ, hai bên hẹn đôi bạn trẻ gặp nhau, họ cũng để ý từ cách anh gọt dừa đến cách làm cá. Rồi khi có dịp nhờ dì hái dừa cho, anh leo trèo nhanh nhẹn, cơ bắp nổi lên gân guốc chứng tỏ đây là một chàng trai đảm đang, có lý và tốt bụng. Gặp nhau trong ngày giỗ không được bao lâu, họ đã trở thành vợ chồng. Có một nàng dâu quê Mỹ Tho, họ ngoại tôi từ đó như thêm bó rễ vào mảnh đất tưởng chừng chỉ còn một gốc “bà ngoại” mong manh. Chính vì những ràng buộc khi xa khi gần, mà hai từ “họ hàng” ra đời để khái quát một mối quan hệ phổ biến có thể xa hoặc có thể gần.

Trên những chuyến xe từ thành phố về miền Tây, tôi luôn nghe từ “người thân” xuất hiện một cách ấm áp và thân quen. “Có bà con nào đi xe về Trung Lương không?”, “Muốn mua nem cho cô chú thì gọi điện cho xe ghé Lai Vung”… Và trong những chuyến đi như vậy, tôi luôn gặp họ. người thân qua lời nói lịch sự của hành khách ngồi bên cạnh. Bạn đến từ đâu? My Luông Chợ Mới? Ở chợ Mỹ Luông có bà cô Tư An? Cô và chú em rể của bạn có phải là bác ruột của bạn không? Vì vậy, tôi đoán tôi cũng liên quan đến điều đó. Hai chữ bà con đó gắn kết mọi người với nhau bằng lời chào hỏi, động viên nhau cho đến khi chia cam, sẻ nho mà mình định mang về cho con cháu. Rồi vào một ngày kỷ niệm trăm năm ngày giỗ của gia đình, tôi gặp lại “người thân” của mình trên một chuyến xe năm năm. Mọi thứ dường như đang rất thân thiết, háo hức hỏi nhau “Em Hải thế nào rồi, còn lên Sài Gòn ăn cơm nữa không?”. Những thông tin ngắn ngủi về chuyến xe năm nào, giờ trở thành câu hỏi thăm nhau, nên ngày giỗ ông bà, tôi luôn thấy mình không cô đơn, lạc lõng dù ông bà ngoại đã xa xứ và đã ba năm không đến. vì bà con luôn “gần xịt” vài câu hỏi thăm nhau.

Bà con xa gần tề tựu hơn trăm nhà, mỗi năm cũng tổ chức lễ giỗ hơn trăm nhà. Bà nội mỗi lần lật lịch lại nhắc “Đầu tháng này giỗ Ông Cóc Ca Dao ở nhà bà Năm làng Ca Dao, mồng mười ba là giỗ Bà. ở nhà anh Bảy ở Mạc Cang Dung, cuối tháng phải làm bánh, tôi đi cúng giỗ chú Năm ở nhà để nhắc cô Sáu ở Sơn Chấm ”. Hình như trăm giỗ không được mời mà phải đi vì chữ hiếu của con cháu, ông bà nhớ rõ. Đôi khi cô ấy còn nhớ về những ngày kỷ niệm trong xóm hoặc nhà của những người bạn từ lâu. Nỗi nhớ ấy trong người bà như khuôn đúc, in sâu vào tâm trí đứa trẻ – tôi già một cách vô thức. Đó là niềm tự hào của người bà vì có đứa cháu xứng đáng, truyền lại đạo lý “giỗ ông bà nội không bỏ được”.

Tình cảm đó của người bà đã phần nào hình thành nên tính cách của người cháu. Rồi trên phố thơm gặp rau thơm, những đám giỗ giản dị trong những căn phòng trọ nhỏ cũng có nhau, gọi là “bà con” để sưởi ấm lòng người xa quê trên phố. Trong những ngày giỗ ông bà hàng xóm, tôi vẫn thấy ngô nướng, vịt nấu chao hay chỉ gói xôi đậu trắng – món ngon nhất dành cho người đã khuất vì xưa kia là món khoái khẩu.

Nhiều lần chị gọi điện về nói với bà ngoại rằng, tháng sau giỗ ông ngoại nhớ cúng cá lóc nướng cho ông, nhưng thấy bà nội cười vui như cháu nội, chị vẫn nhớ mình còn là con người. mặc dù cô ấy đang ở một đất nước xa xôi. !

Bài viết liên quan

Leave a Comment