Ăn chơi 

Nhớ món bánh sắn “nổi” xứ Quảng

Rate this post

Bánh trôi tàu làm từ bột sắn (khoai mì) là món ăn lâu đời của người dân nghèo xứ Quảng.

Kể chuyện làng quê: Nhớ về

Ai như mẹ tôi đang phơi những lát sắn năm nào. Ảnh: Tiên Sa

Hàng năm, cứ đến tháng Giêng là gia đình tôi bắt đầu thu hoạch sắn trên nương. Thời điểm này, trời rất nắng, việc cắt, phơi, trồng lại … khá thuận lợi. Sắn lát sau khi cắt về rửa sạch, ngâm nước chua khoảng 2 – 3 ngày, rửa sạch, để ráo, phơi trên thau sạch. Mấy hôm trời hanh khô, mẹ mang đi biển để gạo ăn dần, có khi giã bột làm các loại bánh như: bánh tẻ bằng hạt mít luộc hoặc đậu đen, chè khoai, cháo ấu tẩu. … Nhưng tôi thích nhất là món bánh trôi tàu mẹ tôi làm thời bao cấp để cứu đói cho gia đình vào những ngày giáp hạt …

Tôi còn nhớ ở quê tôi thời bao cấp, thêm thiên tai lũ lụt, hạn hán, mất mùa, món bánh làm từ sắn tươi, bột sắn khô là món ăn trưa thường ngày của chúng tôi. Tùy theo từng vùng miền mà loại bánh sắn này được gọi với những cái tên khác nhau, có nơi gọi là bánh xà cừ, có nơi gọi là bánh trôi hay bánh trôi. Sở dĩ gọi là bánh trôi vì khi nước sôi thả bánh trôi (có lá) vào nồi, khi bánh chín, bánh nổi trên mặt nước bay hơi và bánh có thể nổi (di chuyển) trong nồi. . Quá trình đun nước làm cho bánh trôi… nên người dân quê tôi gọi tên nôm na là bánh trôi, bánh trôi.

Kể chuyện Làng: Nhớ về

Nguyên liệu chính để làm bánh trôi tàu. Ảnh: Tiên Sa

Tôi còn nhớ rất rõ, để làm món này, mẹ tôi nhào bột sắn dây khô với nước, để một lúc cho bột nở ra. Trong lúc chờ, mẹ bảo tôi và em trai ra vườn cắt lá chuối để vào “gói bánh”. Để tráng bánh, mẹ xé lá chuối rộng hơn 20 phân, rửa sạch lá rồi thoa một ít dầu phộng lên bề mặt lá chuối để sau này lấy bánh ra khỏi lá dễ hơn. Mẹ lấy một miếng bột sắn dây khô đã nhào nhuyễn cho vào miếng lá chuối cắt sẵn rồi dùng vá, nén, dập, vê, vê… cho bột mỏng thành chiếc bánh nằm trên miếng lá chuối. , bánh. có thể là hình vuông, hình chữ nhật tùy theo kích thước của lá chuối .. Sau khi “tráng” xong chiếc nào, mẹ thả vào nồi nước sôi rồi nhanh tay dùng đũa vớt bánh chín nổi trên mặt nước và bày ra đĩa. chúng trên khay. khay, rổ.

Nếu nồi rộng, bạn có thể cho 2 hoặc 3 cái bánh một lúc, cái nào nổi thì vớt ra, cho cái khác vào, trong nồi luôn có bánh trôi. Kỹ năng là bánh phải đủ mỏng, dày quá ăn không ngon, mỏng quá khi lấy bánh ra dễ bị rách bánh. Vào một mùa nhất định, bánh trôi tàu có thể cuốn với rau sống, rau muống, tôm rang … chấm với mắm nêm pha tỏi, ớt hoặc nước mắm pha tỏi, ớt, chanh.

Kể chuyện Làng: Nhớ về

Bát nước chấm mắm ruốc xứ Quảng. Ảnh: Tiên Sa

Để làm ruốc rạ ăn quanh năm, những dịp bố bắt được nhiều rạ, mẹ rửa rạ nhiều lần, tưới ít nước sôi cho chân giò, thả càng nhiều rồi đặt. cho vào cối đá sạch, giã nhuyễn, vắt ráo. nước trái cây và cho vào nồi sành với lượng muối thích hợp. Sau đó, bọc kín hũ mắm bằng bao ni lông để gần “Mr Kiên” trên bếp để giữ ấm.

Hơi nóng từ bếp truyền qua khiến nước mắm nhanh chóng lên men và dần tỏa mùi thơm khó tả. Cách đây khoảng một tháng, khi mẹ tôi mở nắp hộp ra, một mùi thơm đặc trưng đã bốc lên nồng nặc khắp gian bếp. Múc ra chén, chan một lớp nước màu nâu rồi hòa cùng ớt sừng, tỏi băm và nước cốt chanh, trông rất bắt mắt. Mắm này ăn với cơm, bún, bánh… khoai luộc và đặc biệt là chấm với bánh sắn… đều rất ngon với hương vị rất riêng mà hiếm loại mắm nào có được.

Kể chuyện Làng: Nhớ về

Bánh trôi trên lá chuối. Ảnh: Tiên Sa

Bánh sắn mềm, thơm cuộn tôm đồng, vị hăng vốn có của sắn bị át đi, chỉ còn lại vị bùi bùi quyện trong vị béo của dầu lạc, vị thơm ngọt của tôm, vị thơm ngây ngất của hành lá, vị cay giòn của ớt tươi… Cầm trên tay chiếc bánh sắn nóng hổi, ​​dẻo dẻo cuốn tôm đồng chiên giòn, vừa hít hà vừa ăn vừa nhìn ra trời mùa đông mưa lạnh thật là thú vị.

Ngày nay, mỗi khi đi ngang qua vườn nhà ai đó, nhìn thấy bà mẹ quê đang lúi húi phơi những lát sắn, lòng tôi vẫn nhớ đến mẹ, mường tượng ra cảnh bà đang phơi sắn năm nào. Bây giờ, anh chị em chúng tôi có người con ở quê, có người con làm ăn buôn bán dù kinh tế không mấy khấm khá nhưng được chiêu đãi mẹ những món ngon. Chợ quê ngày nay bán đủ thứ món ngon, món lạ mà ngày đó không có, nếu có thì cũng không có tiền mua. Mẹ tôi lúc này đã thành cổ nhân chưa được thưởng thức những món ăn ngon lạ miệng được bày bán ở chợ quê ngày nay.

Phương tiện điện tử con người Việt Nam Mở chuyên mục “Kể chuyện làng quê” từ ngày 4 tháng 3 năm 2020. Chuyên mục dành cho tất cả các tác giả chuyên và không chuyên có tình yêu làng quê và muốn chia sẻ câu chuyện có thật của mình đến bạn đọc.

Bài báo không được đăng trên bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng hoặc ấn phẩm nào. Tác giả vui lòng ghi rõ họ tên, bút danh (nếu có), địa chỉ liên lạc, email, số điện thoại, số tài khoản nhận nhuận bút.

Những bài hay nhất, chất lượng nhất sẽ được chọn để trao giải 2 tháng một lần.

Các bài viết phối hợp với chuyên mục “Chuyện làng” xin gửi về email: [email protected]; Điện thoại liên hệ: 0903226305.

Bài viết liên quan

Leave a Comment