Ăn chơi 

Nhà báo Đặng Quang Tình “Nghe kỹ mới viết”

Rate this post

Năm 1988, tốt nghiệp hệ chính quy Trường Đảng cao cấp Nguyễn Ái Quốc (nay là Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh), tôi được cử làm Phó tổng biên tập do đồng chí Đặng Quang Tình làm Trưởng ban. Anh ấy hơn tôi đúng một giáp, nhưng không xa về tư duy và cách làm việc. Có lần tiếp khán giả Hải Phòng, tôi rất bối rối. Đó là một ông già trạc tám mươi, râu tóc bạc trắng, thân hình gầy guộc gân guốc, cúi chào kiểu quan trường và gọi tôi là quan phủ.

Ông cụ bị cháu trai chiếm đoạt, đẩy ông ra đường. Anh gọi hết các cửa từ xã lên huyện, lên tỉnh nhưng không ai giải quyết. Cô nói trong nước mắt: “Bây giờ chỉ còn biết cảm ơn Đài Phát thanh Nhà nước”. Tôi khẩn thiết kể lại sự việc cho ông Đặng Quang Tình và đề nghị viết bài, kêu oan cho ông cụ. Anh im lặng rồi nhỏ nhẹ: “Những người bị khiếu kiện rất đau khổ. Vấn đề là mình phải nghiên cứu kỹ, nghe nhiều tai mới viết được. Nghe thật kỹ, thật hiểu mới hạ bút viết tiếp ”.

Những năm tháng sống và làm việc với nhà báo Đặng Quang Tình không nhiều nhưng tôi may mắn được biết nhiều về người anh chuyên nghiệp của mình qua từng chuyến công tác, từng trang viết. Câu chuyện của anh ấy luôn đơn giản, đôi khi phù phiếm, nhưng các chi tiết và hình ảnh của các nhân vật đều gây liên tưởng. Bút ký “Ba lần lên Sa Đừng” của anh đã đoạt giải B, Hội Nhà báo Việt Nam, năm 2005. Đọc kỹ những truyện ngắn đoạt giải của báo Văn nghệ và Tạp chí Văn nghệ Quân đội như “Vành Khăn Điện Biên”, “Mr. Thảo ”,“ Cối ”để thấy được chất liệu thô sơ, lời văn sinh động, hóm hỉnh của cây. Sự hiểu biết sâu sắc, tình cảm sâu sắc đối với núi rừng Tây Bắc, đối với đồng bào các dân tộc thiểu số.

Anh từng kể cho tôi nghe mối lương duyên đầu tiên của anh với nhà họ Đại. Anh ấy bước vào câu chuyện từ một câu hỏi:

– Nhiều người gọi tôi là anh Thào, anh Giàng A Tính, nhưng không phải là người Mông.

Quê anh ở Vụ Bản, Nam Định, sinh ra ở Viêng Chăn. Năm 15 tuổi, anh sang Thái Lan sinh sống. Anh sinh hoạt trong Hội Việt kiều yêu nước với công việc đầu tiên là hàng ngày nghe bản tin đọc chậm của Đài Tiếng nói Việt Nam, sau đó viết lại thành bản tin, bí mật chuyển đến từng gia đình Việt kiều. Công việc quan trọng và bí mật nên nhiều khi tôi chỉ nghe và nhớ chứ không dám ghi ra giấy. Anh thuộc lòng từng bản tin thời sự, nhớ từng giọng đọc của phát thanh viên. Nỗi nhớ quê hương da diết theo từng bản tin, giọng văn thân thương ấy. Con đường về quê của Đặng Quang Tình thật gian nan. Ông đã trải qua nhiều năm chiến đấu trong quân đội của Paêt Lào.

Năm 1956, ông cùng đồng đội về nước, đóng quân tại cao nguyên Châu Mộc, Sơn La, nhập ngũ đầu những năm sáu mươi của thế kỷ trước, được giao phụ trách đài Mộc Châu, rồi đài Tây Bắc. trạm. Anh cho biết, tuổi ngoài ba mươi rất sung sức, đi bộ, leo đèo, lội suối ngày đêm không biết mệt. Những cái tên ông kể từ làng này đến làng xa kia, rất xa mà lần đầu tiên tôi được nghe.

Sau khi giải thể Khu tự trị Tây Bắc, năm 1977, nhà báo Đặng Quang Tình chuyển về công tác tại Đài TNVN. Anh tâm sự rằng, cái duyên làm đài của anh đến từ từ, từ thấp đến cao, từ sơ khai đến hiện đại. May mắn hơn nữa, anh được phụ trách chương trình “Đại gia đình các dân tộc Việt Nam”. Sau đó, năm 1993, ông là Trưởng ban đầu tiên của Ban Phát thanh Truyền hình Quốc gia cho đến khi nghỉ hưu.

Tôi cũng về hưu, không còn là phó của anh nữa nhưng gặp nhiều hơn trong sự nghiệp văn chương. Món quà quý nhất và hạnh phúc nhất của anh em chúng tôi là được khoe và tặng sách cho nhau. Có lần anh hỏi “Điều quý giá nhất lúc này là gì, em biết không?”. Tôi chưa kịp trả lời thì anh ấy đã nói ngay: “Thời gian”. Sức lực của tôi không cạn kiệt, nhưng thời gian không còn nhiều nữa anh ạ. Anh miệt mài hoàn thành trọn bộ ba tiểu thuyết “Hướng về phương Đông”, “Cánh chim trong gió”, “Lặng lẽ”. Điều ước cuối cùng của anh đã được thực hiện. Nhà văn Việt Kiều một thời giàu sang đã trả được món nợ ân tình của đất và người, của đồng bào, đồng chí, đồng nghiệp.

Tháng trước, anh đến thăm và tặng anh cuốn tiểu thuyết “Yêu không cần lấy”. Anh lật giở cuốn sách và cười nhẹ. “Nó miễn phí.” “Có chuyện gì với bạn vậy?” “Yêu mà không lấy được thì phí, tiếc lắm” Nghe giống cái “người Mèo” trong “Mr Thao”, “Cối”

Nhưng hôm nay anh ấy đã đi rất xa …

Cầu mong bạn yên nghỉ mãi mãi!

Hà Nội, thời tiết chuyển sang mát mẻ, ngày 5 tháng 8 năm 2022

Bài viết liên quan

Leave a Comment