Ăn chơi 

Một ngày của sinh viên Trường Cao đẳng Thể dục Đông Dương

Rate this post

Theo Địa chí Bình Thuận, ngày 24 tháng 11 năm 1941, thực dân Pháp thành lập trường cao đẳng thể dục dụng cụ tại Phan Thiết, với tên tiếng Pháp là l’École Supérieure d’Éducation Physique d’Indochine (Trường Cao đẳng Sư phạm Thể dục). Đông Dương) (1).

Về ngôi trường này, tác giả Võ Ngọc Vân đã có bài viết chi tiết về Bình Thuận vào cuối tuần ngày 10 tháng 6 năm 2022. Nhân đọc lại một vài số báo đã xuất bản những năm 1941-1942 (2), chúng tôi xin bổ sung thêm một số tư liệu thêm về “trung tâm đào tạo” môn thể thao này.

cao-dang-1-.jpg
Toàn cảnh trường Cao đẳng Thể dục Đông Dương tại Phan Thiết. Ảnh: Tư liệu

1. Trường Cao đẳng Thể dục Đông Dương được xây dựng trên một ngọn đồi cao khoảng 50 m, cách trung tâm thành phố khoảng 3 km, ở khu vực ngày nay chúng ta gọi là Cang ÉSÉPIC.

Sở dĩ người Pháp chọn nơi đây để xây dựng trường là vì địa thế cao ráo, cây cối xanh tươi, quanh năm lộng gió. Với diện tích 20 mẫu, trường được chia thành 2 khu. Khu nhỏ là ngôi nhà tranh hình cánh cung, ở giữa có cột cờ; Khu này có nhà làm việc cho giáo sư, chỗ học (lý thuyết) và chỗ ở cho sinh viên. Khu học tập và luyện tập thể dục thể thao rộng rãi.

Tính đến tháng 6 năm 1942, giám đốc của trường là ông Moreau – một đại úy hải quân (giám đốc đầu tiên là Thiếu tá Trung sĩ). Anh được nhận xét là người “vui tươi, luôn nở nụ cười trên môi”. Giáo sư sư phạm thể thao và đạo đức là một đại úy quân đội tên là Grolleau, năm nay 50 tuổi và được đồng nghiệp coi là “một tay thể thao lão luyện”. Phụ trách khoa sinh lý, giải phẫu, chăm sóc sức khỏe cho sinh viên có ông Barada và khoảng 20 giáo sư khác đến từ Pháp và Việt Nam.

Mục đích của trường là đào tạo những huấn luyện viên lành nghề, hay nói cách ngày nay là đào tạo chuyên nghiệp, trong thời gian từ 3-4 tháng (tùy khóa học). Trường có 200 học sinh (khóa đầu tiên ngày 11/9/1941 có 180 em) là người Việt Nam, Campuchia, Lào, Pháp và cả Trung Quốc (Quảng Đông).

Để được vào học, học sinh phải trong độ tuổi từ 18 đến 28. Về trình độ, học sinh Pháp phải có trình độ tương đương với các trường tiểu học của Pháp, chiều cao và cân nặng tối thiểu là 1,85 m, nặng 60 kg đối với người Đông Dương, trình độ phải có trình độ cao đẳng sơ cấp (tức bằng Thành Chung), chiều cao và cân nặng tối thiểu là 1,58 m, nặng 52 kg. Các học sinh cùng trải qua phần thi và phải đạt thành tích chạy 100 m trong 60 giây, 500 m trong 1 phút 50; Nhảy cao 1 m, nhảy xa 4 m, leo dây 3 m, đẩy tạ 7.253 kg 5 m (3 m).

Sau khi trúng tuyển, sinh viên phải nộp đầy đủ các giấy tờ, bao gồm: bằng tốt nghiệp thể thao, bản sao giấy khai sinh, bản sao lý lịch tư pháp và giấy chứng nhận hạnh kiểm. Căn cứ vào kết quả kiểm tra, nhà trường chia thành 5 nhóm: phong trào, khỏe, khá, trung bình và yếu. Ngoài 5 ban này còn có ban thứ 6 là ban quan.

Tất cả học sinh được yêu cầu ăn trong trường. Tiền tàu xe đi lại và ăn ở của sinh viên được miễn phí, tiền ăn phải trả cho nhà trường (người Đông Dương 15 đồng, người Pháp 70 đồng). Về chỗ ở, trường bố trí theo nhóm, mỗi nhóm là một dãy nhà tranh, có đầy đủ các vật dụng thiết yếu: giường tre, mùng, mền … Chỉ thiếu nước uống vì phải chở từ các cơ sở đến. thành phố đến thành phố. trên xe bò. Sau này đỡ hơn vì trường lắp máy bơm nước, để học sinh có nước tắm rửa thoải mái sau những giờ luyện tập vất vả.

cao-dang-2-.jpg
Sinh viên khóa đầu tiên của Trường Cao đẳng Thể dục Đông Dương biểu diễn tại Hà Nội ngày 7/12/1941.

2. Từ 5:30 sáng, các học viên phải thức dậy khi nghe thấy tiếng kèn kéo dài. Sau khi làm vệ sinh cá nhân, 6h sáng các em phải tập trung để làm lễ chào cờ. Sau khi lễ chào cờ kết thúc, đến giờ tập thể dục theo ý thích. Trong quá trình tập luyện, học viên được các giáo sư hướng dẫn trực tiếp trên sân tập, việc này diễn ra trong khoảng thời gian từ 7-8 tiếng.

Học sinh có 15 phút ăn sáng vào buổi sáng, từ 8h15 đến 9h45, các em tham gia các công việc cộng đồng như tu sửa vườn trường, sân vận động nhằm mục đích giúp học sinh quen với công việc.

Sau thời gian này, sinh viên đến giảng đường để nghe các giáo sư nói về giải phẫu, sinh lý, sư phạm thể thao hoặc đạo đức. 10:45 sáng, các học viên rời giảng đường, đi nhận thư và báo, sau đó ăn trưa và chợp mắt đến 2:30 chiều.

Buổi tập chiều được chia làm 2 phần, một phần tập các môn điền kinh: đẩy tạ, ném đĩa, phóng lao, nhảy cao, nhảy xa và một phần tập các môn bóng đá, bóng chuyền, bóng rổ, bóng bầu dục. Riêng môn bơi, học sinh phải tập trên sông, biển. 5 giờ chiều, sau khi nghe tiếng kèn, các em tập trung dưới cờ để nghe hướng dẫn và phổ biến chương trình ngày hôm sau, sau đó chào cờ và ăn tối.

Sau khi ăn cơm xong, các bạn về phòng sinh hoạt riêng, có nhóm nói chuyện, có nhóm thì viết thư cho bạn bè, người yêu, vợ con,… Cũng có trường hợp nghỉ ngơi tại chỗ, ai siêng năng hơn thì xem lại. . lại bài cũ. Khi có tín hiệu tắt hết đèn, “mọi người hạ rèm đi ngủ, một giấc ngủ êm đềm dưới làn gió biển mát rượi”.

Hàng tuần, học sinh được nghỉ phép đi chơi vào các buổi chiều thứ 5, thứ 7 và phải đến 10 giờ tối mới quay lại trường. Riêng chủ nhật, họ được nghỉ cả ngày và có thể “qua đêm”.

Những ngày nghỉ, sinh viên chủ yếu đến Phan Thiết để mua sắm, đi xem phim, ca hát. Hoặc tổ chức theo nhóm đi tham quan danh lam thắng cảnh, tổ chức giao lưu bóng đá. Cũng có thể tổ chức lửa trại, tiệc tùng ngay tại trường…

Trường Cao đẳng Thể dục Đông Dương có kỷ luật rất nghiêm khắc. Sinh viên vi phạm nhẹ sẽ bị giáo sư phạt chạy quanh sân hoặc tiếp tục tập luyện dù đã hết giờ học. Nếu nghiêm trọng, giám đốc sẽ quyết định đuổi học bạn; Dù kỷ luật nghiêm khắc như vậy nhưng mối quan hệ thầy trò vẫn vẹn nguyên. Trước khi kết thúc khóa học, các học viên còn tổ chức tiệc chia tay với các giáo sư đã dạy mình thật cảm động và ấm áp.

Trong thời gian học hoặc sau khi tốt nghiệp, sinh viên còn được nhà trường tổ chức đi thi đấu, biểu diễn ở các nơi như Huế, Sài Gòn, Hà Nội …

3. Biết rằng trường Cao đẳng Thể dục Đông Dương do người Pháp thành lập để phục vụ công cuộc làm thuộc địa của chúng. Xong, nếu bỏ qua yếu tố chính trị, chưa chắc đã có những điều chưa tích cực mà chúng ta có thể học hỏi được như: Cách tổ chức, phương pháp huấn luyện, tổ chức giải đấu… Cùng với đó là rất nhiều môn học. Các môn thể thao mới / hiện đại cũng du nhập vào nước ta, góp phần thúc đẩy phong trào tập luyện thể dục thể thao trong nhân dân. Hôm nay, khi đọc lại lịch sử của trường Cao đẳng Thể dục Đông Dương xưa, chúng ta không khỏi liên tưởng đến một trung tâm thể thao kết hợp du lịch biển ở Phan Thiết trong tương lai.

(1): Theo thông tin mà chúng tôi đọc được trên các báo đương thời, trường đi vào hoạt động từ đầu tháng 9 năm 1941 (trước ngày 9). (2): Các báo sau: Tràng An: các số 842 (ra ngày 8-9-1941), 843 (9-9-1941), 903 (20-11-1941), 921 (13-12-1941). ). Tin nóng hổi: số 610 (ra ngày 5-12-1941). Sports Jeunesse d’Indochine (Thể thao Thanh niên Đông Dương): số 2 (tháng 1 năm 1942), số 23 và 24 (tháng 6 năm 1942). Sài Gòn: số 16580 (ra ngày 7-3-1944). (3): Mỗi khóa có một số điều chỉnh về điều kiện tuyển sinh về thể lực, kết quả thi và thời gian đào tạo.

Bài viết liên quan

Leave a Comment