DU LỊCH 

Màu sắc của móng guốc

Rate this post


Tôi vẫn ở Đà Lạt. Nhưng đã có lúc tôi chợt nhớ đến ‘Đà Lạt’. Có điều gì đó đang ‘gõ cửa’ tôi như thế này, gõ nhẹ nhàng, thân thiết vào một phần đời tôi khi trời đầy mây và gió …

Ngày đó, tôi đang đứng giữa hai lối sống, sống mơ mộng hay sống thực dụng. Nhấp vào nút tồn tại. Kể từ đó, tôi bận rộn. Ngày đó tôi thường đi dạo.


Đà Lạt ngày ấy không cần tưng bừng.


Hôm ấy, người bạn già phố lạnh lẽo này, sống bằng nghề rừng, Phạm Ngọc Lai, đã lặng lẽ viết một bản tango cho mình hát mang sắc thái của câu thơ: “Một chiều đàn ngựa về buông vó mềm. … ”.


Vó ngựa đi trong buổi chiều vốn đã bóng bẩy, nhưng đi trong mưa lại trở thành một hình ảnh kỳ diệu. Thì ra người dân nơi đây từ lâu đã coi tiếng vó ngựa là hơi thở. “Lộc cộc, cộc cộc, cộc cộc” cứ gõ xuống mặt đường lạnh ngắt. Vì đường phố quá vắng lặng, người quá ít, nhà cửa quá lụp xụp, xe hơi quá hiếm. Đất như luôn im lặng, đầy một nốt trầm. Phố chỉ chờ tiếng vó ngựa. Những âm thanh mỏng manh đó được chia sẻ giữa những cây n’ho (thông) thân thiết. Cỗ xe lang thang qua phố, xuyên rừng, qua biệt thự, qua chợ rau, chợ cá lớn nhỏ gần xa, thậm chí còn thấy băng qua đồi Cù, “trái tim” của phố thị.


Tiếng vó ngựa vụt qua đột ngột, rồi đường phố trở lại im ắng như trước. Nó như thế ngày qua ngày. Cứ như vậy năm này qua năm khác. Nơi có thể rải được vó ngựa sẽ tốt hơn là rải xuống núi. Thơ, mộng.


Màu móng guốc - 1


Xe nghĩa địa Đà Lạt đi vào phố, vào trung tâm Hòa Bình hàng ngày. Ảnh: Đặng Văn Thông


Vó ngựa thả “Đà Lạt”. Tiếng vó ngựa làm cong các con đường. Vùng núi hoang vu. Những ngọn đồi sừng sững và kiêu hãnh. Khiêm tốn và bản lĩnh.


Vó ngựa đẩy các thung lũng sâu vào sâu hơn. Trôi trôi qua sự thịnh vượng của sự bắt chước, học hỏi và đòi hỏi. Nền văn minh máy móc kinh tởm. Nhại lại xã hội công nghiệp ở vùng sâu vùng xa. Ngay cả làn sương mù cũng như hoài niệm ngay khi được tắm trong tiếng vó ngựa. Kiến trúc được đặt tên. Phố thơ mộng. Những gì chạm đến tinh khiết mà không hòa vào bầu trời xanh. Mà không làm tan nát trái tim tôi. Rằng nơi đây là một khu danh lam thắng cảnh, một địa điểm du lịch. Những con phố xa lạ, như những “mỹ nhân” chứa không đủ đôi tình nhân.


Người Đà Lạt ăn không vội, đi không vội, nói mà không hò hét, đâu đó như thần thái ung dung của tiếng vó ngựa. Đà Lạt chỉ là Đà Lạt. Vó ngựa chỉ là vó ngựa. Vó ngựa và vẻ đẹp. Móng và thời gian.


Tôi thích tiếng vó ngựa


Là một người nhập cư, tôi đã hòa vào nhịp sống đó ở Đà Lạt. Một Đà Lạt của sự nghiêm túc, của lao động, của cây cỏ, của học thuật, của nông nghiệp, của tu viện, của học viện, của hội đường, của thiền đường, của phúc âm, của Phật pháp, của khoa học, của nghệ thuật, của bán buôn, nhưng hoạt động du lịch chỉ là một phần rất nhỏ trong sự hội nhập đó. Sáng cuối tuần, tôi lên những chiếc xe ngựa như thế để đi đến các khu du lịch và chụp ảnh cho du khách. Khách du lịch thưa thớt, du khách không xảy ra ùn tắc. Xe thổ mộ chở tất cả mọi người, từ người đi chợ đến học sinh, lữ khách; từ cô nông dân luôn đi ủng đến những công chức trong bộ vest; Còn những công cụ lao động, thúng tre cần xé thì người đánh xe thu xếp treo hai bên. Không có ai “trên” – “dưới”, không có ai “cao” – “hèn” …


Đó là vào buổi sáng, nắng vàng, se lạnh, hoàng hôn rực rỡ và nhiều mây. Tiếng “nam tính”, đấng trượng phu đối với một nước “nữ tính”. Tiếng gõ mõ tương tự như âm thanh: “thọ vô thường”, “thọ vô thường”, “thọ vô thường”. Nghe như một lời cầu nguyện, một lời nhắc nhở. Nó cũng rất giống với âm thanh: “Bạn là một cái cuốc. Tôi có một đồng xu. Bạn là một cái cuốc. Tôi là một xu “, trong câu chuyện kiếm sống của người dân. Nhưng không chỉ gõ trên phố, gõ ở khu Hòa Bình, ven hồ Xuân Hương, nó rải rác ở ngoại ô Đa Thiện, Tùng Lâm, Nam Hồ. , Sở Lăng, Cầu Đất, Văn Thánh, Thái Phiên, Chi Lăng, Trại Hầm, Trại Mát …


Bước chân nhẹ nhàng của những chú ngựa trong vườn súp lơ. Nó chở những bao tải phân cá chết lên đỉnh những vạt rau khuất trong rừng n’ho mà những người nông dân đang đợi. Chỉ có chiếc xe ngựa mới có thể len ​​lỏi vào hốc tường để đưa những chiếc máy băm rau củ ra. Ngày nay, người ta coi núi rừng rất quý giá, muốn mở một con đường xuyên rừng cho ô tô đi lang thang là điều không dễ dàng. Dường như muốn khắc ghi ở những nơi ấy, nơi làm nên hồn Đà Lạt chứ không phải một vài khách sạn hay địa điểm ngắm – chơi – thả ga – chụp ảnh của du khách.


Khó có thể xóa nhòa trong tâm trí này hình ảnh những chú ngựa hết lòng kéo những chiếc cần xé chất đầy rau củ ra khỏi những khu vườn đất đỏ bạc màu để giúp đỡ mọi người. Có cái gì đó vừa riêng biệt vừa gần gũi, đồng thời sang trọng, tinh tế, vừa thân thiện với môi trường, vừa thân thiện với cuộc sống thiên nhiên. Phường nào cũng có một vài khu đất trống để xe ngựa đậu. Trường học, rạp chiếu phim, bệnh viện hai bên đường không có xe ngựa chờ người. Các trạm xe ngựa nhỏ phía trước hoặc phía sau chợ. Bất cứ địa điểm du lịch nào cũng không thể thiếu bãi xe ngựa ngoài trời.


Màu móng guốc - 2


Người ta có thể đón xe ngựa tại bất kỳ điểm nào trên tuyến đường mà xe ngựa đi qua. Ai lên xe trước thì ngồi giữa xe, ai lên sau thì đặt mình vào chỗ mình cho là hợp lý, tài xế xe buýt không cần sắp xếp. Luật bất thành văn, mỗi khi xe lên dốc, đàn ông trên xe tạm thời nhảy xuống để giảm tải cho ngựa … Nền hòa bình, lành mạnh, văn minh, tự nhiên, phi lý. Hãy sử dụng trái tim, tâm hồn và sự tinh tế của bạn để sống.


Ngoài một phương tiện đi lại, dường như những ngôi mộ ấy đã trở thành nét văn hóa của một vùng đất.


Tiếng vó ngựa làm say lòng người Đà Lạt. Nó cũng yêu tôi, người làm nghề.


Cuối ngày, sau khi giao ảnh cho du khách, họ vẫn nghe thấy tiếng vó ngựa của một con ngựa nào đó đi ngang qua khu trọ. Đây rồi, như lời của Hòa thượng Thích Viên Như trong một bài hát “Phố nghe khúc chuyển mùa”. Tiếng vó ngựa trong đêm khuya càng trầm. Gió khuya đứng lặng, nhường ngôi cho vó ngựa lên ngôi. Nghe như một gã say quên ngày tháng. Nghe như những lâu đài đổ nát. Nghe giống như rêu mọc trên các cung điện của vùng đất. Nghe như anh Năm Yersin ở Suối Dầu đang nhớ miền cao nguyên lạnh giá. Nghe đâu mỹ nhân Nam Phương đau lòng vì bị phản bội bởi lời thề không nhân nhượng của nhà vua.


Nhiều khi không hiểu tại sao lại sinh ra cái vó ngựa đó.


Đà Lạt như một thành phố hóa thân


Hóa thân để kết nối kiến ​​trúc với trời xanh, con người với thiên nhiên, cỏ cây với trí tuệ, lịch sử với lịch sử và lịch sử với lịch sử. Nó không có bóng dáng của chiến thắng hay thất bại, đổ lỗi, hận thù. Trộn tiếng vó ngựa vào gạch gỗ và đất


Rồi bất ngờ, tiếng vó ngựa xa dần. Nó đã đẩy tôi ra khỏi âm nhạc của cuộc sống. Nó đã được “trả tiền”. Quet sạch tât cả. Chắc xóa “quê”, hết thời, “lạc hậu”. Có lẽ là làm cho Đà Lạt trở nên “văn minh”, “hiện đại”. Hãy dọn đường cho máy móc, sự tiện lợi và hỗn loạn ở phía trước. Xoá bỏ chuỗi xoắn kép, nhiễm sắc thể, “DNA” của đất nước. Lịch sử giao thông trên bộ đã sang trang, cỗ xe đã hoàn thành nhiệm vụ lịch sử, thế nhưng có người còn nhớ như in!


Bữa tiệc kết thúc mà không còn dư vị gì. Thôi, hãy để nó dính vào ký ức. Tôi đi qua, nhưng tôi không biết rằng những con đường rộng lớn quanh co ấy có dấu vết của con ngựa. Và nó không chỉ xa tôi mà còn xa tất cả mọi người. Đó cũng là câu hát của nhạc sĩ nghèo người Đà Lạt Lê Huy Cầm: “Ngựa già leo dốc đá. Chặng đường dài bây giờ thật nặng nề ”. Vẫn còn đâu đó trong tranh của Đinh Cường, người họa sĩ vẽ nhiều về Đà Lạt và tự cho mình là người con danh dự của Đà Lạt.


Tiếng vó ngựa đã tắt, đâu đó từ năm 2000. Tắt hẳn một màu cao nguyên. Đã qua một khoảng thời gian yên bình…


Con ngựa dưới chân thác nước
Con ngựa dưới chân thác nước

Tôi luôn cho rằng những chú ngựa phi nước đại như bay trên thảo nguyên bao la luôn là hình ảnh đẹp và hấp dẫn nhất, kể cả trong phim …


Bài viết liên quan

Leave a Comment