• Sun. Apr 14th, 2024

Team Music

Tin tức âm nhạc giải trí mới hot nhất

Đi và đọc và khiêm tốn

ByBich Ngoc

Jan 31, 2023
Rate this post

Nhưng khi được khoảng 1 tuổi, người ta mới mềm đi. Sau đó, bằng cách nào đó, tiên sinh đã chiến thắng phần mười. Tôi thậm chí không biết mình đã nhìn thấy bức ảnh đó vào năm nào, chỉ biết rằng từ khi tôi còn là một cây nấm còn nhỏ, rồi bức ảnh đó bay đi mất hút khiến tôi không thể nhìn thấy lại một lần nữa, nhưng ký ức thì vẫn còn trẻ. Của tôi đã được cứu kịp thời, được đóng đinh để ngăn tâm hồn tôi đau nhói. Đó là một bức ảnh đen trắng, chụp ngày tôi xuất viện, từ cõi chết trở về.

chưa có tiêu đề-1.jpg -0

Mẹ nâng tôi lên trong vòng tay, và nở nụ cười của một người chiến thắng. Nụ cười đầy đặn, lộ ra hàm răng rất trắng xóa hết nếp nhăn nơi má hằn lên đôi mắt trũng sâu quầng thâm. Lúc đó, mẹ tôi mới ba mươi bảy tuổi. Hiện tại ở nhà tôi có một bức chân dung của mẹ, hồng hào, bụ bẫm, rất đẹp. Mẹ nói, bức ảnh này được chụp khi tôi mới sinh được vài tháng. Chúa ơi, ai mà tin được, người trong bức tranh treo trên tường đó và người trong bức ảnh ghim vào tâm hồn tôi giống nhau, ở hai thời điểm chỉ cách nhau hơn một năm …

Chuyến đi thứ hai của tôi là vào mùa hè năm tôi lớp sáu, cũng đến bệnh viện, nhưng bệnh nhân lần này là chị gái tôi. Có điều, bố tôi dựng gác xép để làm bếp mà người làng tôi gọi là nhà ngang. Có hôm chị tôi cũng bắt chước bố dùng bay xúc hồ cho vào xô nhỏ rồi bắc thang khiêng lên gác, nơi bố đang lui cui đắp trát. Bất ngờ thang bị trượt, em tôi ngã úp mặt xuống nền giếng xi măng, vỡ môi, gãy mấy chiếc răng. Máu chảy ra dường như không thể ngăn cản. Chị tôi mặt tái mét, tóc lấm tấm vôi vữa, mồ hôi nhễ nhại, miệng mếu máo nhưng vẫn lẩm nhẩm nói: “Đừng lo, đừng lo lắng gì cả”. Hàng xóm xúm lại chứng kiến, vừa ngạc nhiên vừa buồn cười vì đứa trẻ bảy tuổi nói năng như bà trẻ, vừa tặc lưỡi vừa ngượng ngùng nhìn nhau vì cho rằng người gặp nạn tỉnh dậy là điềm xấu. cái đó. . Rồi bố mẹ mù quáng đưa tôi đến trạm y tế xã bên cạnh. Trạm xá được chuyển lên bệnh viện huyện. Bệnh viện huyện được chuyển lên bệnh viện tỉnh. Trước khi vào bệnh viện tỉnh, bố tôi đạp xe về nhà, mở tủ mẹ tôi lấy đôi bông tai vàng, món quà mà bà tôi tặng trong ngày mẹ tôi về làm dâu xứ lạ này. Cha tôi vừa quấn hoa tai vừa khóc, rồi nói điều gì đó, mà tôi lờ mờ hiểu rằng anh tôi rất khó sống sót. Vì tôi mất nhiều máu, vì vết thương cắt ngang quá nặng. Chị hai tôi đang lục gạo dưới đáy chum, tranh thủ mang ra chợ bán. Bố tôi thở dài ngao ngán rồi lên xe đạp đi. Tôi cảm thấy hai viên ngọc trai trong bông tai ở túi thứ ba giống như một đôi mắt bí ẩn đang cố nhìn lại tôi. Những con đuông dưới đáy chum loang ra đất nhìn tôi ái ngại.

Bệnh viện tỉnh nơi anh tôi chuyển viện là Bệnh viện Hữu nghị Việt Nam – Cu Ba Đồng Hới. Bây giờ tôi đã thoát khỏi nguy hiểm. Chị cả Đông Hà đang nghỉ hè nên phụ giúp bố mẹ trong bệnh viện chăm sóc em trai. Một hôm, cô ấy từ Đồng Hới về và nói sẽ cho tôi vào bệnh viện với cô ấy, vì hình như tôi đã nghe cô ấy nói với ai đó rằng cô ấy nhớ tôi. Ôi, tôi vui mừng khôn xiết. Từ lâu, từ ngọn cây khế nhà tôi, tôi thường nhìn ra sông và mấy cánh đồng, thèm thuồng thấy đoàn tàu như con rắn luồn lách bên ga Minh Lệ. Những lần may mắn hơn, được nhìn thấy ga tàu, được chạm vào thân tàu, tin là tàu có thật, đó là những lần tôi theo bố mẹ tiễn chị cả lên sân ga để chị lên tàu. tàu đi Đông Hà. Lần đầu tiên xuống ga, trong ánh chiều tà, tôi nhìn thấy một ngọn đồi thoai thoải bên kia đường tàu, trên đó có mấy chú dê đang ngơ ngác đi lại. Không thể trì hoãn sự phấn khích, tôi bước thấp, cao chạy lên đỉnh đồi, để tận mắt xác nhận xem bên kia đồi có gì, bởi tôi đã luôn nghi ngờ và tin rằng những ngọn đồi trải dài xanh mướt như đã thấy. từ hướng. Ngôi nhà của tôi là một tấm bìa cứng khổng lồ dựng đứng ở phía chân trời. Hóa ra bên kia ngọn đồi mà tôi đang đứng là hết đồi này đến núi khác, hết nhà này đến nhà khác. Đi xa nữa sẽ đến Đông Hạ của chị cả, chân trời xa tít tắp …

Đi và đọc và khiêm tốn -0

Nhìn trên sân ga, sợ bố mẹ phát hiện mắng chửi nên tôi hoảng hốt chạy xuống. Chân trần chạm vào khoảng trống. Cú đá đầu tiên có nghĩa là tôi sau đó được tự do lăn từ trên cao xuống, bất kể có bao nhiêu chướng ngại vật bất động và đồng cản trở tôi, bao gồm cả một đống đá vỡ nằm dưới chân tôi. đồi núi. Một người nào đó từ sân ga vô tình phát hiện ra tôi, và mọi người vội vàng chạy đến. Tôi nghe mọi người ngạc nhiên về cách tôi trượt qua đống đá này, và có bao nhiêu tảng đá lởm chởm và lá cây từ trên cao xuống. Mọi người nói rằng do trời chập choạng tối nên tôi bị ma nhập. Mọi người nói tôi có mẹ giúp đỡ. Có người sờ vào vùng thái dương của tôi và nói rằng nếu tôi gãi vào vùng này thì khi lớn lên trí thông minh của tôi sẽ giảm sút … Tôi không nhớ gì sau đó, chỉ nhớ rằng ngay khi về đến nhà, mẹ tôi đã giục anh trai tôi. đi tiểu ra bát rồi bắt cháu uống, vì theo mẹ cháu thì nước tiểu nóng có tác dụng như mật gấu trong việc làm tan máu tụ.

Chuyến thăm này là lần đầu tiên tôi được lên tàu, được đưa đón bằng tàu. Tàu chạy chậm, qua ga Minh Lệ một đoạn, bạn vào một hang tối, ra khỏi hang, bạn đến ga Ngân Sơn, rồi đến ga Thọ Lộc, rồi đến ga Phúc Tự, rồi đến ga Đồng Hới. Xuống tàu, tôi háo hức theo chị cả về phía vầng hào quang khổng lồ mà chị nói là Bệnh viện Cu Ba. Những ngày tiếp theo thực sự rất thú vị đối với tôi. Ngừng bấm thang máy và leo lên cầu thang bộ. Khám phá tất cả các tầng của bệnh viện. Ngắm nhìn các bác sĩ Cuba, cả da đen và da trắng, đang nói và cười. Theo mẹ đến một phiên chợ xa lạ. Món canh mướp nấu cá nục của mẹ tôi vẫn còn ngọt và mát trong vị giác của tôi. Mẹ tôi nhờ một nhà dân ở bên kia con đường đất đỏ chạy dọc theo hàng rào bệnh viện để nấu ăn trong vườn. Một vài gốc mít còi cọc phơi mình dưới nắng gắt. Gia đình có hai người con, một bà già và một nam thanh niên. Căn nhà tồi tàn. Bà cụ ngồi vẫy quạt. Con trai nằm trên võng. Tôi cứ thắc mắc tại sao lúc nào cũng thấy hai người ngồi và nằm như vậy. Họ nên ăn gì? Đời nào buồn?

Nhưng cuộc sống của một đứa trẻ mười một tuổi như tôi lúc đó chẳng hơn gì. Những ngày hạnh phúc quanh bán kính bệnh viện Cuba thật ngắn ngủi. Tôi theo chị cả trở về khu vườn yên tĩnh của mình. Mùa hè dài đằng đẵng, năm học vẫn chưa bắt đầu. Tôi ân hận và tiếc nuối, rằng chuyến đi vừa rồi lẽ ra tôi phải thu lại mọi cảnh vật trong tầm mắt, để tận hưởng từng khoảnh khắc. Vì đến bao giờ chúng ta mới có thể đi được như vậy nữa. Từ trước đến nay, cái ao tù đọng của tôi chỉ còn lại một gợn sóng, đó là những lần chú tôi từ đầu nguồn xuống, hay khi tôi từ trong Nam ra. Những lúc ấy, những cánh buồm của tâm hồn tôi lại có dịp tung bay, căng gió với niềm khao khát được thoát ra khỏi thế giới chật hẹp, quen thuộc và gần gũi, để gặp những thế giới rộng lớn mà xa lạ.

Sau này, nhất là khi có duyên với nghiệp văn chương, báo chí, ít nhiều tôi cũng đành lòng đi. Những chuyến đi dài ngắn không thể đong đếm được. Tôi giống như các nhân vật của nhà văn Ý Alessandro Baricco, háo hức di chuyển, không gắn bó, mỏng manh, sống buông thả. Và đặc biệt là tôi vừa đi vừa đọc. Tôi tận dụng hết sức mạnh của cuốn tiểu thuyết, ở chỗ nó có thể đưa tôi đến bất cứ đâu.

Tôi liên tưởng đến một câu mà một nhân vật của nhà văn Nguyễn Bình Phương đã nói, rằng lúa mới đúc được bao nhiêu thì nên hình thành người. Đúng vậy, cha mẹ phải mất rất nhiều công sức chăm sóc mới có thể mang lại hình dáng bình thường cho mọi người, đặc biệt là những người như tôi, như chị tôi.

Và, học bao nhiêu ngày, bao nhiêu trang sách mới đủ trí tuệ, hun đúc nên trí tuệ, tâm hồn cho con người. Tôi lại nghĩ đến những người mà cuộc sống không đi đến đâu ngoài không gian sống của họ, một cuộc sống không biết đến cái gọi là tiểu thuyết. Tuy nhiên, sự khôn ngoan qua cách cư xử, qua cách đối nhân xử thế của họ thì không chê vào đâu được. Đó thực sự là những người tuyệt vời, giúp tôi nhìn lại bản thân để rèn luyện tính khiêm tốn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *