• Sat. Feb 24th, 2024

Team Music

Tin tức âm nhạc giải trí mới hot nhất

Cửa hàng ven đường

ByBich Ngoc

Jan 29, 2023
Rate this post

Cuộc tìm kiếm đó liên quan đến một đoạn văn của Tiến sĩ Trần Nguơn Phiêu, hiện đã qua đời. Anh kể, ngày xưa, bên kia rạp Casino Đakao, bên kia đường có một cây vồ xanh khổng lồ. Dưới gốc cây có cửa hàng của một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, chuyên bán chè Huế. Chị quê ở Biên Hòa, vùng đất mọc nhiều chè hoang dại trên đồi cao nên lúc nào chị cũng có nguồn cung cấp loại chè này.

Trong thế giới của những người đi làm, điều đáng nhớ nhất khi làm việc tại A hay B, đôi khi là những cửa hàng xung quanh từng có thời điểm đó.

Khách bộ hành, nhất là những người lao động, những người chạy xe kéo… thường ghé quán của bà để thưởng thức một bát chè nóng hổi, ​​có khi là một quả chuối hay một viên kẹo lạc. Trần Ngữ Phiêu kể rằng, mỗi chiều đi dạy về, giáo sư Phạm Thiều đạp xe từ trường Pétrus Ký ở Nancy về Gia Định, thường ghé vào quán chè bình dân này để nghỉ chân và thưởng thức một bát chè đầy bọt của ông. giáo viên. bà chủ.

Quán ven đường - ảnh 1

Một quán vỉa hè Sài Gòn xưa

Khoảng 6 giờ tối, cô dọn dẹp bếp núc và về nhà nghỉ ngơi đến nửa đêm. Khi rạp Casino đóng cửa vào giờ chót, cô bưng một nồi cháo trắng nóng hổi đến quán. Đồ ăn kèm với cháo chỉ là một đĩa tôm khô trộn giấm nhỏ! Món cháo bình dân, rẻ tiền của cô được nhiều người thích nên cô thường bán nồi cháo từ rất sớm để tối về nhà ăn. Người dân lao động, sinh viên nghèo khu vực Đa Kao là khách quen của chủ quán “Cháo võ lâm”.

Sài Gòn – Gia Định ngày xưa không có nhiều nhà hàng sang trọng như bây giờ. Người bình thường gắn bó với quán bình dân, nên khi tác giả nhớ lại quán cũ, chẳng khác nào chạm nhẹ vào dây đàn rất nhạy cảm, từ đó âm thanh xưa vang lên. khiến người đọc hoang mang. Đoạn văn làm tôi nhớ đến quán chè Huế, chính xác là cái bàn bán chè Huế kê sát vách trên đường Hai Bà Trưng ngày xưa, gần góc đường Hồng Thập Tự (nay là Nguyễn Thị Minh Khai) mà tôi đã uống cùng. cha tôi vào năm 1973 hay 1974, với một bát chè lớn mà đối với tôi là lạ và một miếng kẹo lạc dày. Có lẽ đó là bàn chè Huế cuối cùng ở Sài Gòn, vì sau đó, dù đi làm báo nhiều từ những năm 1980, tôi chưa bao giờ thấy lại nơi nào bán chè Huế như thế.

\N

Quán ven đường - ảnh 2

Những quán ai cũng hay lui tới đều có… Tranh của họa sĩ Phạm Công Tâm

Các nhà văn, nhà thơ, họa sĩ ngày xưa đa phần thích những quán ăn bình dân. Ở đó, cuộc sống hàng ngày hiện ra trong môi trường xung quanh, nơi các em học được ngôn ngữ hàng ngày của các thương gia, người buôn bán, người khuân vác, gần gũi với nhiều cảnh đời và nắm bắt được. nắm bắt dư luận từ những người bình thường. Tất nhiên, đó là một nơi ăn uống dễ chịu, rẻ và có thể ăn nếu bạn chi quá nhiều tiền. Vì vậy, không ngạc nhiên khi trong hồi ký, tiểu luận của các nhà văn, nhạc sĩ, đôi khi có hình ảnh quán bar, đi vào sáng tác, từ “quán bar nửa đêm” đến “quán ven đường”…

Trong thế giới của những người đi làm, điều đáng nhớ nhất khi làm việc tại A hay B, đôi khi là những cửa hàng xung quanh từng có thời điểm đó. Đây là những quán thường ở mức trung bình mặc dù không khá bình dân, sạch sẽ và thân thiện, giá cả hợp lý. Quán giải tỏa căng thẳng trong công việc, tìm niềm an ủi, liên minh với đồng nghiệp. Với tôi, đó là một quán không tên trên đường Võ Văn Tần những năm đầu thập niên 1990, quy mô nhỏ, ít ghế ngồi, buổi sáng bán cơm tấm với thịt nướng thái mỏng, chả trứng thơm và nước mắm pha ngon. Ở đó, tôi được gần gũi với cả gia đình gồm bà cụ và những người chị hiền lành dễ thương đã giúp tôi cảm thấy như chị em của mình. Là một quán cà phê vừa bán bia lon vừa bán đồ uống ở góc đường Cao Thắng và Nguyễn Thị Minh Khai, thỉnh thoảng tôi lại bắt gặp vài gương mặt văn nghệ sĩ của tòa soạn báo Văn nghệ gần đó, nhớ nhất là họa sĩ Lê. Còn Chánh, thường ngồi uống rượu một mình, mặt đỏ bừng trầm tư. Những quán từng lui tới của mọi người, với niềm vui cùng bạn bè bên ly bia hay ly cà phê, những toan tính, lo toan của một thời đầy hoài bão cạnh tranh với cuộc đời, với những bữa cơm đầm ấm bên sóng. người yêu. Những cửa hàng ven đường, trong quá khứ xa xăm, hầu như chỉ tồn tại trong tâm trí…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *