Ăn chơi 

Chè đậu đỏ đậm đà của mẹ

Rate this post

Tôi lớn lên ở vùng quê, quanh năm đồng lúa hết mùa đậu trái. Nói đến đậu cô ve, chắc gia đình tôi cũng là một trong những người siêng năng trồng loại nông sản này của làng nghề nông. Đậu đỏ, đậu xanh, đậu đen, đậu phộng (lạc). Dù trồng nhiều loại đậu khác nhau nhưng ký ức của tôi về đậu đỏ luôn là ngon nhất.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn không quên được hình ảnh cha tôi với con trâu đằng trước, cái cày đằng sau. Sau lưng bố, mẹ xách những rổ hạt đậu đỏ gieo vào luống. Chỉ khoảng 3 – 5 ngày, giá đỗ đã nảy mầm và bén rễ trong đất. Kể từ thời điểm này, hàng ngày bố hoặc mẹ tôi phải thường xuyên ra đồng để theo dõi sự phát triển của rau mầm. Khoảng nửa tháng là có thể đánh giá được cây đậu đỏ đã lên hay chưa. Nếu không, phải tuốt cây đậu từ chỗ dày (trồng) đến chỗ thưa, sao cho đều.

Tôi nhớ đã hỏi mẹ tại sao phải mất nhiều công như vậy vì sớm muộn gì cây cũng sẽ lớn và đến kỳ thu hoạch. Mẹ tôi giải thích, đây gọi là “trả lại”, mục đích là để ruộng đậu đẹp và chất lượng thu hoạch cao. Đậu được cắt tỉa đúng khoảng cách sẽ dễ chăm sóc và mau lớn. Trường hợp bị sâu, các lá đậu không xoắn vào nhau, sâu không dễ làm tổ làm ảnh hưởng đến chất lượng của cả ruộng đậu.

Đậu đỏ còn có một đặc điểm nữa là cây sinh trưởng tốt, vươn chồi dài, nếu không chặt sẽ giảm thu hoạch. Cây sẽ tập trung ra chồi non, không nuôi hoa và đậu trái. Việc chặt bỏ sẽ khiến cây “nổi đóa”. Chúng sẽ ra hoa và kết trái tốt hơn.

Nhà nghèo, cứ đến mùa thu hoạch đậu đỏ, bố mẹ tôi lại bán những hạt đậu còn nguyên, đẹp để có tiền cho chị em tôi ăn học. Hạt sâu ăn được một phần chứ không còn nguyên hạt, mẹ tôi đem về nấu chè cho cả nhà. Hạnh phúc nhất của chị em tôi là được thưởng thức món chè này của mẹ sau gần hai tháng chờ đợi.

Tôi không bao giờ quên được, hình ảnh mẹ gánh từng bát đậu đỏ đậm để xay nhuyễn bằng cối đá do ông nội tôi để lại. Mẹ ngâm một lúc rồi bỏ vỏ, giữ lại phần ruột đậu trắng. Mẹ bắc nồi chè lên bếp nấu với đường mía – một loại đường đen dạng viên, rẻ, thơm mùi mật mía.

Sau một giờ, tôi và chị gái đã có món súp đậu đỏ nóng hổi. Sau khi ăn chè đậu đỏ đậm đà của mẹ, thỉnh thoảng tôi nghe thấy tiếng thình thịch, hóa ra là chè thập cẩm. Nghe thấy âm thanh trong miệng, chị em chúng tôi làm nhau cười vui vẻ. Hạnh phúc vì được ăn món chè ngon mẹ nấu.

Chúng tôi còn gọi loại chè trầm này là “chè trần ai” (khó có được). Một ngày nọ, súp đậu đỏ trở thành món ăn sáng của chúng tôi. Với những đứa trẻ ở quê như chúng tôi, được ăn như vậy, thay vì ăn cơm nguội là hạnh phúc lắm rồi.

Món canh đậu đỏ gắn liền với tuổi thơ của tôi cho đến hết cấp ba. Tôi rời quê, đi học và lập nghiệp tại Sài Gòn. Bố mẹ tôi cũng đỡ vất vả hơn, những mùa đậu đỏ giờ đã là ký ức – kỷ niệm của những năm tháng nghèo khó nhưng đong đầy yêu thương.

Giờ đây, giữa nhịp sống hối hả, bận rộn, tôi vẫn yêu thích món canh đậu đỏ. Tất nhiên, chè đậu đỏ bây giờ mình ăn ngon hơn, trang trí đẹp hơn, hương vị nhiều hơn; nhưng sâu thẳm trong tâm trí tôi, chúng không thể nào sánh được với một ấm trà với bao nhiêu kỳ công bằng hạt đậu, dù không hoàn chỉnh mà mẹ tôi nấu ngày ấy.

Trương Bích

Bài viết liên quan

Leave a Comment