• Sun. Jun 16th, 2024

Team Music

Tin tức âm nhạc giải trí mới hot nhất

Buồn cho hồn quê

ByBich Ngoc

Jan 23, 2023
Rate this post

khúc ca "Hà nội ơi" do tác giả phổ thơ Vạn Lộc.
Bài hát “Hà Nội Ơi” do Văn Lộc phổ thơ.

Dù tuổi cao nhưng hoạt động nghệ thuật của bà rất sôi nổi, phải nói bà viết bằng đôi tay tràn đầy năng lượng. Có thể nói, giới trẻ luôn ngưỡng mộ và khâm phục sức sáng tạo của nhà thơ. Cô liên tục nhận được những giải thưởng về thơ thật đáng tự hào và đáng khâm phục. Không thể liệt kê hết những giải thưởng, bằng khen mà cô đã nhận được trong những năm qua.

Tôi biết cô ấy qua facebook, đọc thơ cô ấy rất thích. Các chủ đề cô viết rất phong phú: tình yêu gia đình, cuộc sống muôn màu, và đặc biệt là thơ về quê hương. Đọc thơ bà tôi như lạc vào thế giới mộc mạc yên bình của làng quê, những sinh hoạt, những món ăn dân dã, đầm ấm, chân chất, giản dị và chan chứa tình quê.

Khi nghe tin chị đạt giải Nhất cuộc thi thơ lục bát tại Lễ hội Mì Quảng – Phú Chiêm tại làng Thanh Chiêm, xã Điện Phương, huyện Điện Bàn – năm 2022, tôi không khỏi bất ngờ. Đọc bài thơ này, ta mới thấy, dù cuộc đời bà đã nếm trải bao nhiêu món ngon, món lạ, nhưng tô mì Quảng – đặc sản nơi chôn nhau cắt rốn của bà vẫn không hề thay đổi. không chỉ là món ăn là hồn cốt của quê hương, là niềm tự hào của bà và người dân xứ Quảng: “Tôi về quê Quảng / Đồng chiêm trũng, bãi bồi, cồn dâu / Sông Thu phì nhiêu phù sa / Hạt gạo xiếc thơm, cái ruộng sâu ân tình / Chỉ là tô mì Quảng / Mà hồn quê mà cốt của đất trời Phú Chiêm / Cũng tôm, cũng thịt kho / Cua ngọt quê / Ai xa quê / Cái bến nước, bờ tre, tô hủ tiếu… ”… (Đưa hồn làng đi).

Bài thơ là cầu nối cho du khách thập phương yêu mến món ăn quê hương Quảng Nam. Có thể nói, cô đã mang cả hồn quê hương để giới thiệu với bạn bè khắp mọi miền đất nước. Khơi dậy tình yêu quê hương – mảnh đất mà tình người luôn mặn nồng như nước biển Tam Thanh – ngọt ngào như tiếng nói răng long của người dân xứ Quảng.

Tin vui gần đây nhất là ngày 29/8/2022, nhà thơ Văn Lộc vinh dự được trao giải Nhất cuộc thi thơ Đường luật do Liên hiệp các Hội UNESCO Việt Nam – Trung tâm UNESCO Nghiên cứu Văn học Việt Nam tổ chức tại TP. . hoa phượng đỏ đẹp – Hải Phòng – với bài thơ “Ảo ảnh”: “Trách mối tình đầu cho năm tháng trôi qua / Tình yêu không nói nên lời / Hai trái tim trăn trở, hai tâm trạng / Mỗi cô đơn mỗi phương hướng cuộc đời / Đôi mắt thoáng nhìn trong gương và nghĩ đến những bóng hình / Trái tim gom lại tìm hơi thở / Còn lại gì trong ảo ảnh / Khi chim già cuối trời rơi! ”.

Nhà thơ Văn Lộc cũng như bao người con xứ Quảng, yêu quê hương tha thiết, luôn đóng góp một phần công sức của mình để xây dựng quê hương bằng những việc nhỏ. Không ngại khó, ngại già, cô luôn tham gia các hoạt động xã hội, các chương trình tài trợ vì người nghèo, chia sẻ khó khăn với học sinh nghèo bằng những suất học bổng ý nghĩa.

Nhìn hình ảnh cô áo dài thướt tha trao học bổng cho học sinh, tôi rất thích. Không phải ai ở độ tuổi này cũng có thể làm được những gì cô ấy đang làm. Qua trang facebook của cô thấy nhiều bài thơ chan chứa tình quê. “Suốt ngày xa quê hương Duy Trinh / Lòng vẫn ấm tình quê hương / Bờ tre, con đường / Quê hương tuy nghèo mà nặng tình một đời” (Ơn quê hương ”; hay về Đà Nẵng, ở đâu cô đang sống: “Tôi về thăm đất / Tên dịu dàng như hoa sen / Dòng Cu Đê uốn lượn / Hương rừng say nồng / Chiều Hoa Trung xanh / Trời xanh hay mặt hồ. ”(Chiều Hoa Liên) và“ Vách đá rêu phong chắn Bụi trần / Nổi trên mặt biển, sóng ôm chân / Tàu qua khói mù trời xa / Xe lên mây, đất khép lại / Vi vút cao lời ca lá Thì thầm bên suối cạn, tiếng ve sầu… ”(Hải Vân) quan họ”.

Đọc những bài thơ như thế, ít ai ngờ rằng tác giả của nó lại là một bà lão ngoài tám mươi. Nhưng đó là điều kỳ diệu của tâm hồn, mà như Văn Lộc tin, tuổi tác không khiến tâm hồn già đi mà giúp tâm hồn trải qua nhiều trải nghiệm và tích lũy nhiều tình yêu với con người, thiên nhiên. Mây hạc bám trăng rằm / Đã sâu đã xa một đời / Xuân còn lại bao nhiêu / Rồi cây cỏ, núi đồi bình yên… ”.

Ngoài những bài viết về quê hương Quảng Nam và Đà Nẵng, cô còn được truyền cảm hứng khi đi du lịch các tỉnh thành khác, đặc biệt là thủ đô. Tình yêu của cô dành cho thủ đô thân yêu theo một cách rất riêng. Lời nói không quá khoa trương, hoa mỹ mà nhẹ nhàng như lời ca tụng, như lời ru đầy tình cảm. Yêu thích bài thơ này, tôi đã phổ nhạc cho chị và hát bài này từ sự đồng cảm nghệ thuật của chị: “Đêm nay thao thức sông Hồng / ta ôm tiếng sóng mà ngủ”; “Hỡi mùa thu, ôi gió mùa / thoảng như xe ngựa / nắng hồ Hoàn Kiếm, sương hồ Tây / thơ thắm rượu lòng nhau…” (Hà Nội ơi).

Tôi biết thơ của chị đã có nhiều nhạc sĩ nổi tiếng, nhưng tôi muốn bổ sung vào “kho” của chị một tác phẩm giàu chất lãng mạn, trẻ trung, dịu dàng và một ca khúc viết cho thủ đô Hà Nội. Nội địa.

Nhạc sĩ Trần Thu Hương

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *