• Thu. Dec 8th, 2022

Team Music

Tin tức âm nhạc giải trí mới hot nhất

Bánh tổ trong ký ức

ByBich Ngoc

Oct 4, 2022
Rate this post

Làng cát ven biển, đường vào nhà nào cũng hoen gỉ. Vào mùa nắng, cát cháy từng con hẻm, những nếp mái tôn, nhiều chỗ đã hoen gỉ màu nâu bị thấm nắng, lấp lánh trong nắng. Nhưng đứa bé là tôi ngày ấy, chắc nhìn nắng giống thi sĩ Bùi Giáng nên nhìn đâu cũng… đẹp.

Cơm lam xứ Quảng: Bánh tổ trong ký ức - ảnh 1

Bánh tổ xứ Quảng

Gần như nhắm mắt xuôi tay vì cái nắng chói chang, cô hàng xóm đi thăm Tết. Ai đã từng sống ở vùng Hải Hà kéo dài đến Xuân Hà, Tam Thuận, Đà Nẵng xưa hẳn còn nhớ những mái tôn lụp xụp, những con hẻm đầy cát, giới hạn nhà bằng cột sắt, cọc gỗ vụn, những lần đi chơi Tết. không ngừng vì đã đến thăm từng nhà, từng con hẻm.

Tôi thường về thăm ông ngoại. Sáng giao thừa, đường phố vắng tanh. Ông nội dắt tôi ra đầu ngõ đón xích lô.

Anh ta mặc một bộ đồ trắng, râu và tóc trắng, đầu đội một chiếc khăn đen, chống gậy và đi giày đen. Tôi nhớ quanh năm, quanh năm anh ấy luôn mặc bộ đồ trắng như vậy mỗi khi ra ngoài. Hôm đi chùa, anh mặc áo dài đen.

Hai người lên xích lô và bắt đầu chuyến du xuân. Nhà mình ở bên Thanh Bình, xích lô chở ra Nam Dương, Hoàng Diệu. Chỉ nghe gần, đừng nghe xa. Thành phố Đà Nẵng những năm bảy mươi, phía Thanh Bình – Thuận Phước sát biển, theo hướng Nam, đi lên một chút là khu Bàu Thạc Gián, Hoàng Diệu kéo dài. Lúc đó đối với tôi, đường Khải Định – Ông Ích Khiêm – Hoàng Diệu là con đường dài nhất, con đường ôm ba cái tên, sao không dài!

Đến chợ Mã Vôi thì đi lên một chút, góc chợ Trới – Ông Ích Khiêm, ngõ nào cũng có bà con xa quê lên lập nghiệp. Đi cả ngày, bà tôi vẫn nguệch ngoạc ngôi nhà đó, ngôi nhà đó. Có chỗ Bà ngồi lâu như nhà cô giáo. Cô giáo, bác ruột của ông nội tôi là giáo viên, lúc nào cũng nhỏ nhẹ. Dù có vai vế nhưng bà nội rất kính trọng, dạy một điều, dạy hai điều. Khi gặp nhau, bà nội chắp tay trước ngực, chào hỏi.

Tôi nhớ, cô giáo có khuôn mặt tròn trịa, nước da trắng ngần, đeo cặp kính cận dày cộp. Thắp hương xong, hai ông ngồi đối diện bàn khách trước bàn thờ. Bộ bàn ghế hình chữ U làm bằng chất liệu gỗ nâu bóng, luôn được tích hợp sẵn một chiếc ấm trong nồi ủ được đan bằng dây bọc nhựa màu xanh và đỏ. Trong khi hai người đàn ông nói chuyện, tôi quanh quẩn ở tầng dưới với lũ trẻ. Bà con xung quanh cũng vậy, nên bà tôi có thể ngồi lâu với thầy, còn tôi thì chạy vạy từ nhà này sang nhà khác, háo hức thử đủ món lạ, “lạ” nghĩa là bánh nọ, bánh kia. mứt gừng, mứt dừa thông thường. Trẻ con ngày xưa thèm bánh mứt lắm; chờ đợi, nhìn lũ trẻ bỏ bê mâm bánh ngày thường chứ đừng nói đến Tết.

\N

Đến thăm Tết nhưng có nơi ông tôi chỉ ghé thăm một chút rồi bỏ đi nhanh chóng, như sợ hết Tết mà không đủ chỗ thăm thú. Ghé nhà ai “một chút” cũng được, nhưng nhất là ở nhà chị Hai, con chị Năm Ngọc – bạn nội của chị, nếu về nhanh tôi sẽ giận, vì tôi chưa ăn cơm, và chiếc bánh mà tổ tiên của anh Hai đã làm cho em. Trong lúc bà và bà Năm Ngọc nói chuyện, chị Hai có thời gian chiên bánh tote và tôi được thưởng thức những chiếc bánh nóng hổi, ​​vừa ăn vừa hít thở cái nóng. Những chiếc bánh tổ tiên ấy không ai ngon, có lẽ là ngon nhất trong đời tôi được ăn bánh tét – bánh dẻo, thơm, giòn, ăn là nhớ, nhớ Tết năm sau, nhớ đến tận bây giờ …

Bánh tổ được làm bằng bột nếp, đường đen, đổ vào vài miếng lá chuối xếp thành hình tổ chim đẹp mắt rồi đem hấp chín; Bánh để cả tháng không hư, khi ăn chỉ cần cắt miếng mỏng rồi chiên giòn. Sở dĩ tôi yêu thích những chiếc bánh mà cô Hai làm đến như vậy là vì ngày xưa bánh tổ tiên hiếm lắm, nhà tôi cũng không có. Ở đất nước tôi, nhà nào cũng có truyền thống nấu bánh chưng cúng tổ tiên. Nếu nấu bánh một lần thì phải nấu hàng năm; dừng lại, bỏ là rất “hệ thống”, mama nói. Thường thì trong xóm, cứ một gia đình nấu cỗ thì hàng chục gia đình cử đến hai ba tổ để có bánh chưng cúng.

Không biết có phải vì mê bánh không mà tôi vẫn nhớ cái xóm nhỏ nhà chị Hai, cái xóm đã trở nên quen thuộc sau bao Tết đến, xóm trên con đường đất, cái hẻm thông cống nghẹt, đang làm. sắt thải ở bãi rác – như dấu hiệu chung của người dân nghèo Quảng Nam vào Đà Nẵng lập nghiệp. Họ mở rộng thành phố theo hướng biển, nhờ họ và những ngôi nhà tranh mọc ven cát, thành phố mới dần mở rộng về phía biển.

Có năm, tôi không phải theo ông nội mà theo bà ngoại về thăm Tết. Đi đến cái xóm nhỏ quen thuộc, tôi bướng bỉnh khóc với bà ngoại – đây là con ngõ của bà Năm hai đứa con lần trước về thăm Tết với ông nội. Rồi mong ngóng chiếc bánh tổ giòn tan, nóng hổi của chị Hai, tôi chạy loanh quanh hết nhà này đến nhà khác, ngoài cửa ai cũng reo lên: Chị Hai ơi, chị Hai ơi …

Chà, đã đến tuổi thành ông, bà rồi, nhưng cảm giác ngày xuân của những năm tháng theo ông, bà về thăm Tết vẫn còn rưng rưng …

(Trích Cơm nhà Quảng – NXB Lao động và Chibooks phát hành)

Leave a Reply

Your email address will not be published.