Đời sống 

Cảm nghĩ xúc động nhất về tình yêu thương của thầy cô nhân dịp 20 – 11

Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 – 11 chỉ còn ít ngày nữa sẽ được diễn ra. Đây là dịp để các thế hệ học sinh bày tỏ sự biết ơn và lòng kính trọng đến với thầy cô giáo của mình. Đó có thể món quà hoặc những dòng suy nghĩ của bản thân về mái trường, thầy cô giáo. Hãy cùng đọc và cảm nhận tình yêu thương của thầy cô thân yêu nhé.

Người lái đò đưa học sinh cập bến tương lai

Dân gian đã có một sự ví von so sánh rất đẹp về thầy cô giáo. Đó chính là ví họ giống như những người lái đò cần mẫn đưa thế hệ học sinh cập bến bờ tri thức. Hằng ngày, những người lái đò ấy không quản nắng mưa vất vả. Vẫn luôn chăm chỉ và tâm huyết với công việc của mình.

Học sinh chính là người qua đò, cần một chiếc thuyền và người chèo lái để đi đến đích. Và hình ảnh chiếc thuyền, cánh tay chèo chính là hành trang bút, sách, vở cần thiết. Những giông tố thiên tai tượng trưng cho khó khăn, trở ngại trong suốt quá trình học tập. Và cuối cùng bến chính là cái đích của tri thức.

Hình ảnh so sánh thú vị ấy từ bao đời nay đã luôn gắn liền với các thầy cô giáo. Càng đề cao giá trị và vai trò to lớn ấy. Dưới mái trường thân yêu có biết bao kỉ niệm đẹp. Bạn bè, hàng cây, lớp học, kiến thức,… Đặc biệt không thể thiếu đó là tình yêu thương của thầy cô giáo.

Các thầy cô giống như người cha, người mẹ thứ hai của chúng em. Trường học là ngôi nhà thứ hai đầy mến thương. Tại nơi đó, chúng em được nhận biết bao tình yêu thương của thầy cô. Từ những ngày đầu chập chững bước qua cách cửa lớp học. Mọi thứ đều trở nên bỡ ngỡ và lạ lùng hơn bao giờ hết.

Những người lái đò cần mẫn ấy đã nhẹ nhàng cầm tay chúng em. Và nói rằng “ Đừng sợ, từ bây giờ đây chính là ngôi nhà thứ hai của con “. Câu nói nhẹ nhàng ấy đã khiến những đứa trẻ non nớt bớt sợ đi phần nào. Rồi cũng mạnh dạn hòa nhập vào với cuộc sống học đường.

Trải qua biết bao gian nan, vất vả, giờ đây chúng em đã gần cập bến bờ của tri thức. Học tập là cả một quá trình rất dài và không có hồi kết. Con thuyền ấy sẽ chỉ đi đến những bến đỗ tạm thời trên dọc đường. Nhưng với sự dạy dỗ tận tình của thầy cô, chúng em đã biết mình cần phải làm gì trên chặng đường sắp tới.

Lần cuối xin gửi tới các thầy cô lời cảm ơn và sự kính trọng nhất. Chúc thầy cô luôn mạnh khỏe, tràn đầy nhiệt huyết với nghề. Và mãi vững tay lái đưa các thế hệ học sinh cập bến tương lai.

Tri ân thầy cô

Thầy cô kính mến ! Nếu như cha mẹ cho chúng em một hình hài thể xác.Thì thầy cô chính là người giúp cho thân xác ấy trở hoàn chỉnh. Người đã cho vào đó những suy nghĩ, tình cảm, sự hiểu biết và vốn kiến thức bao la. Từ đó con người chúng em dần trở nên hoàn thiện hơn.

Có thể nói công lao và tình yêu thương của thầy cô không thể nào đếm xuể. Những ngày đầu tiên đi học, người đã dạy cho em biết nét chữ đầu tiên. Dạy cho em biết đọc, biết viết tên của bản thân và những người yêu thương. Em đã biết thế giới ngoài kia có rất nhiều điều thú vị đang chờ đón.

Không chỉ dạy cho học sinh kiến thức trong sách vở. Mà các thầy cô còn cho chúng em những bài học cuộc sống vô cùng bổ ích. Dạy chúng em nhân cách và làm sao để trở thành người tốt, có ích cho xã hội.

Một con người hoàn thiện không chỉ sở hữu vốn kiến thức sâu rộng mà bên cạnh đó còn là nhân cách tốt. Người cho chúng em biết đâu là đúng, đâu là sai. Và cần phải làm gì để tránh mắc phải lỗi sai đó.
Từng câu, từng chữ chúng em đều ghi nhớ trong lòng. Có thể khi còn trẻ chưa hiểu hết được ý nghĩa của lời dạy ấy. Nhưng sau này khi đã trưởng thành và nhớ lại, mình mới thấm thía biết bao.

Công lao và tình yêu thương của thầy cô khiến chúng em vô cùng biết ơn. Không một từ ngữ nào đủ để diễn tả cảm xúc ấy. Giờ đây chúng em chỉ có thể viết ra những suy nghĩ của bản thân. Và gửi cho thầy cô. Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 – 11 sắp đến, chúng em xin kính chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, công tác tốt.

Đôi lời tâm sự của học trò cũ về thăm trường

Em xin kính chào thầy cô thân mến ! Em là một cựu học sinh của trường chúng ta. Nay nhân dịp kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20 – 11, em đã có cơ hội về thăm trường và thầy cô. Thực sự trong lòng em cảm thấy rất xúc động và bồi hồi. Những kỉ niệm về thời học sinh vô tư, hồn nhiên bỗng chốc ùa về.

Nơi đó, em đã cùng những người bạn của mình hăng say học tập, rèn luyện bản thân. Dưới sự chỉ bảo và dẫn dắt tận tình của thầy cô giáo. Giờ đây nhìn lại, lớp học vẫn còn đó, bàn ghế phấn bảng vẫn y nguyên. Thầy cô vẫn hăng say đứng trên bục giảng với những kiến thức tâm huyết. Nhưng bên dưới lớp học đã là một thế hệ học sinh khác.

Còn nhớ ngày đó chúng em sợ và lười học lắm. Cứ hôm nào kiểm tra là y rằng cả lớp lại bàn nhau quay cóp. Đến khi cô phát hiện, bị mắng một trận tả tơi. Chúng em hứa lên hứa xuống lần sau sẽ không như vậy nữa. Nhưng rồi biết bao trò chơi thú vị bên ngoài đã cuốn chúng em theo.

Để rồi sự việc ấy lại tái phạm một lần nữa. Lần này cô không mắng, không phạt. Cô chỉ lặng lẽ nhìn đám học sinh nghịch ngợm và buồn rầu. Khi ấy chúng em hiểu mình đã làm cô giáo buồn đến như nào.

Sau lần đó, không ai bảo ai, tất cả đều chăm chỉ hơn. Bớt những trò quậy phá, chơi bời lêu lổng. Thay vào đó, chúng em học nhóm, ôn bài và trao đổi bài tập với nhau. Những ai giỏi hơn sẽ kèm bạn yếu hơn. Cứ như thế đến kì thi cuối kì, bằng chính thực lực của bản thân. Cả lớp đã đạt kết quả vượt ngoài mong đợi.

Cô rất vui và nói với chúng em rằng. Thành quả đó không phải của cô mà là sự cố gắng của tất cả các bạn. Nhìn học sinh của mình đạt thành tích cao như vậy cô rất hãnh diện. Sau này khi lớn hơn một chút các em sẽ hiểu giá trị của việc học. Nó không chỉ là thước đo cho trí tuệ mà còn đánh giá cả con người.

Từng lời dạy ấy như khắc sâu vào tâm trí của chúng em. Và giờ đây khi đã trưởng thành hơn, quay lại chúng em mới thấm thía câu nói đó. Tình yêu thương của thầy cô bao la và coi chúng em như chính con ruột của mình. Từng lời nói, từng hành động đều xuất phát từ tận sâu trong trái tim.

Sau này dù có gặp bất cứ khó khăn gì, em sẽ đều cố gắng nỗ lực hết mình để vượt qua. Bởi em biết sẽ luôn có thầy cô bên cạnh ủng hộ và đưa ra những lời khuyên tốt nhất. Thật sự đã rất lâu rồi mới có có dịp về thăm lại mái trường và các thầy cô. Em không biết nói gì hơn là gửi tới các thầy cô lời cảm ơn và sự kính trọng nhất.

Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20 – 11, kính chúc thầy cô và gia đình tràn đầy sức khỏe và công tác tốt. Luôn nhiệt huyết với nghề và với các thế hệ học sinh tương lai. Sau này dù có đi xa hay như thế nào thì em cũng sẽ luôn nhớ về thầy cô. Những người đã làm thay đổi cuộc đời của một cậu học sinh hư nghịch ngợm. Nay trưởng thành và tốt đẹp hơn.

Các cụ có câu “ Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy “. Công lao và tình yêu thương của thầy cô chúng em sẽ không bao giờ quên. Xin gửi tới thầy cô tất cả lòng biết ơn sâu sắc nhất. Kính chúc thầy cô một dịp 20 – 11 luôn vui vẻ, hạnh phúc và thành công.

Bài viết liên quan

Leave a Comment